Khi Benoit – học trò của Alice – chứng kiến cảnh nàng và người yêu của mình cãi nhau bằng tiếng Đức dù chẳng ai hiểu ai, cậu đã nhận xét một câu khá quan trọng và cũng đầy hài hước: “Anh chị nên cưới nhau. Anh chị giống hệt bố mẹ em.” Một câu nói cười ra nước mắt đồng thời cũng tóm gọn cái ngược đời của tình yêu mà bất cứ cặp đôi nào cũng gặp phải: những trận cãi vã vô nghĩa và bất tận. Căp đôi Fritz và Alice trong “Những lần ta chia tay” cũng không ngoại lệ, xuyên suốt 200 trang sách là những câu chuyện dở khóc dở cười của cặp đôi tuy bình thường mà rất đỗi đặc biệt này.
Con Chim Phụng Cuối Cùng (Nguyễn Thị Kim Hòa) – Cái Nhìn Lịch Sử Đầy Nhân Tính
Với chín truyện ngắn được chắp bút tỉ mỉ, kì công mà ở mỗi con chữ đều oằn mình, trĩu đầy xúc cảm: yêu thương, giận hờn có; nhớ nhung, căm ghét có, Con chim phụng cuối cùng đã soi một cái nhìn đầy nhân tính vào trong lịch sử.
Lâu Đài (Franz Kafka) – Bức Tường Ngôn Ngữ
Franz Kafka có một loại năng khiếu chuyên làm người ta phải ngạt thở bằng ngôn từ của ông. Những dòng chữ bịt kín tâm thức, trói chặt tâm hồn, giam lỏng ta vào một bức tường. Bức tường ấy có khi làm người ta bị dội lại, có khi lại muốn được giam vào đấy như chính cách K. nhất quyết phải ở lại ngôi làng
Carol (Patricia Highsmith) – Cuộc Tranh Đấu Đẹp Đẽ Của Tình Yêu
Khi Therese bắt gặp ánh mắt của Carol ở trung tâm thương mại nơi cô làm thêm, Therese biết rằng cô sẽ bị ánh mắt ấy ám ảnh, mà không chỉ riêng Therese, tôi cũng bị đôi mắt xám của Carol quyến rũ khi xuyên suốt cuốn tiểu thuyết của Patricia Highsmith, ánh mắt của Carol như một chiếc hồ xám hun hút chất chứa bao điều, nhất là tình yêu sâu nặng nhưng chẳng thể nói nên lời. Được xuất bản vào năm 1952, cuốn sách ngay từ đầu đã vấp phải sự phản đối vì đưa ra những vấn đề gần như là cấm kỵ vào thời đó, cũng như Carol phải chật vật đấu tranh để khẳng định tình yêu của mình trong một xã hội còn nhiều định kiến, Patricia Highsmith cũng phải sử dụng một bút danh khác để viết cuốn sách vì những điều tiếng mà bà sợ cuốn sách sẽ mang lại. Và qua bao nhiêu năm, “Carol” vẫn là một cuốn sách tươi mới, đẹp đẽ và tràn đầy sức sống.
Gấu Pooh Xinh Xắn (A.A. Milne) – Hũ Mật Ngọt Ngào
Trước khi nhận được những muỗng mật ong ngọt ngào thì không biết tôi đã trải qua bao nhiêu trái đắng, đó chính xác là cảm giác của tôi khi đọc Gấu Pooh xinh xắn. Dường như không dễ dàng gì với cuốn sách này khi bạn vừa không còn là trẻ con và cũng chưa phải là những bậc phụ huynh. Bạn sẽ đọc với tâm trạng một chút sợ hãi, lo âu và nhất là rụt rè vì bạn không biết phải hiểu những câu chữ như thế nào cho phải. Rồi, “phù…” – tiếng thở dài nhẹ nhõm khi bạn tự nhủ: “ừ, mình cũng lớn rồi”.
Kẻ Khủng Bố (John Updike) – Bức Chân Dung Hợp Thời
Có lẽ trong lịch sử không có khoảng thời gian nào mà người ta nghe tin về các vụ khủng bố nhiều như gần đây, cách đây chỉ vài ngày, cả thế giới chấn động bởi một vụ nổ bom tại Manchester vào cuối buổi hòa nhạc của nữ ca sĩ Ariana Grande làm 22 người chết và khoảng 120 người bị thương. Một điều khiến mọi người bàng hoàng nữa là thủ phạm còn rất trẻ, 22 tuổi, cũng trẻ như Ahmad – nhân vật chính trong tiểu thuyết “Kẻ khủng bố” của John Updike khi cậu dự định thực hiện đánh bom liều chết khi vừa qua khỏi tuổi 18. Cuốn sách không chỉ cho tôi một cái nhìn sâu sắc hơn về nhân dạng của những người mang trong mình một lời thề, hay nghĩa vụ chết đi để tẩy rửa thế giới mà còn là cái nhìn vào trong xã hội Mỹ đầy bấp bênh sau vụ khủng bố ngày 11 tháng 9.
Bác sĩ Jekyll Và Ông Hyde (Robert Louis Stevenson) – Cái Ác Được Triệu Hồi Bằng Cách Nào?
Con người triệu hồi cái ác bằng cách nào?
Plato Và Con Thú Mỏ Vịt Bước Vào Quán Bar (Thomas Cathcart & Daniel Klein) – Suýt Nữa Thì Cười
Nếu bạn đã đọc Plato Và Con Thú Mỏ Vịt Bước Vào Quán Bar và không thấy gì buồn cười thì đừng lo, vì tôi cũng thế.
Số Không – Bức chân dung của một nền báo chí thoái hóa
Thời đại chúng ta với tinh thần tức thời mà Milan Kundera đã nói: “thu gọn thời gian vào mỗi khoảnh khắc hiện tại” (reduces time to the present moment only) mà đánh mất đi “tinh thần của tính liên tục” (spirit of continuity) vốn có của tiểu thuyết.
Rừng Na-uy (Haruki Murakami)
“Hôm qua
Là hôm kia của ngày mai
Là ngày mai của hôm kia”
(Yesterday – Những người đàn ông không có đàn bà)

