Lâu Đài (Franz Kafka) – Bức Tường Ngôn Ngữ

Franz Kafka có một loại năng khiếu chuyên làm người ta phải ngạt thở bằng ngôn từ của ông. Những dòng chữ bịt kín tâm thức, trói chặt tâm hồn, giam lỏng ta vào một bức tường. Bức tường ấy có khi làm người ta bị dội lại, có khi lại muốn được giam vào đấy như chính cách K. nhất quyết phải ở lại ngôi làng đọc thêm...

Carol (Patricia Highsmith) – Cuộc Tranh Đấu Đẹp Đẽ Của Tình Yêu

Khi Therese bắt gặp ánh mắt của Carol ở trung tâm thương mại nơi cô làm thêm, Therese biết rằng cô sẽ bị ánh mắt ấy ám ảnh, mà không chỉ riêng Therese, tôi cũng bị đôi mắt xám của Carol quyến rũ khi xuyên suốt cuốn tiểu thuyết của Patricia Highsmith, ánh mắt của Carol như một chiếc hồ xám hun hút chất chứa bao điều, nhất là tình yêu sâu nặng nhưng chẳng thể nói nên lời. Được xuất bản vào năm 1952, cuốn sách ngay từ đầu đã vấp phải sự phản đối vì đưa ra những vấn đề gần như là cấm kỵ vào thời đó, cũng như Carol phải chật vật đấu tranh để khẳng định tình yêu của mình trong một xã hội còn nhiều định kiến, Patricia Highsmith cũng phải sử dụng một bút danh khác để viết cuốn sách vì những điều tiếng mà bà sợ cuốn sách sẽ mang lại. Và qua bao nhiêu năm, “Carol” vẫn là một cuốn sách tươi mới, đẹp đẽ và tràn đầy sức sống. đọc thêm...

Gấu Pooh Xinh Xắn (A.A. Milne) – Hũ Mật Ngọt Ngào

Trước khi nhận được những muỗng mật ong ngọt ngào thì không biết tôi đã trải qua bao nhiêu trái đắng, đó chính xác là cảm giác của tôi khi đọc Gấu Pooh xinh xắn. Dường như không dễ dàng gì với cuốn sách này khi bạn vừa không còn là trẻ con và cũng chưa phải là những bậc phụ huynh. Bạn sẽ đọc với tâm trạng một chút sợ hãi, lo âu và nhất là rụt rè vì bạn không biết phải hiểu những câu chữ như thế nào cho phải. Rồi, “phù…” – tiếng thở dài nhẹ nhõm khi bạn tự nhủ: “ừ, mình cũng lớn rồi”. đọc thêm...

Kẻ Khủng Bố (John Updike) – Bức Chân Dung Hợp Thời

Có lẽ trong lịch sử không có khoảng thời gian nào mà người ta nghe tin về các vụ khủng bố nhiều như gần đây, cách đây chỉ vài ngày, cả thế giới chấn động bởi một vụ nổ bom tại Manchester vào cuối buổi hòa nhạc của nữ ca sĩ Ariana Grande làm 22 người chết và khoảng 120 người bị thương. Một điều khiến mọi người bàng hoàng nữa là thủ phạm còn rất trẻ, 22 tuổi, cũng trẻ như Ahmad – nhân vật chính trong tiểu thuyết “Kẻ khủng bố” của John Updike khi cậu dự định thực hiện đánh bom liều chết khi vừa qua khỏi tuổi 18. Cuốn sách không chỉ cho tôi một cái nhìn sâu sắc hơn về nhân dạng của những người mang trong mình một lời thề, hay nghĩa vụ chết đi để tẩy rửa thế giới mà còn là cái nhìn vào trong xã hội Mỹ đầy bấp bênh sau vụ khủng bố ngày 11 tháng 9. đọc thêm...

Lời nói dối hoa mỹ – Giọt nước mắt không của riêng ai

Tôi đọc ‘Lời nói dối hoa mỹ” sau một vụ chấn động ở nơi làm việc, một cô đồng nghiệp lớn tuổi sắp nghỉ hưu nhảy lầu tự sát do trầm cảm, dù đã được điều trị thuốc tích cực cũng không thể ngăn được ý định tự sát của cô. Bệnh trầm cảm là một căn bệnh thật sự đáng sợ, vì thật sự không có dấu hiệu nào báo trước ý định tự tử, quá trình điều trị thì kéo dài phải kết hợp nhiều phương pháp và thời gian tác dụng của thuốc thì khá chậm. Tôi xin nhắc lại một vụ chấn động nữa: cuối tháng 2 năm 2017, nhiếp ảnh gia tài ba Ren Hang tự kết liễu đời mình ở tuổi 29, nguyên nhân là do những tháng ngày trầm cảm kéo dài. Có thể nói, bệnh trầm cảm không từ một ai, và có thể xảy ra ở bất kỳ lứa tuổi nào, trong “Lời nói dối hoa mỹ”, Chon Ji mới 14 tuổi cũng đã tìm đến cái chết khi không thể thoát được những tháng ngày phải sống trong cái thế giới quá đỗi tàn nhần với cô bé. đọc thêm...