Istanbul, Hồi Ức và Thành Phố (Orhan Pamuk) – Bức Tranh Về Một Đô Thị Điêu Tàn

“Tôi không muốn là một họa sĩ. Tôi sẽ trở thành một nhà văn.” – Orhan Pamuk đã kết thúc cuốn sách kể về thành phố nơi ông sinh ra và lớn lên cùng với những hồi ức về nó như thế, một quyết định sau những đêm dài lang thang trong đô thị đổ nát điêu tàn và những buổi chiều ngồi vẽ tranh trên căn gác mái, khi cuộc đời chưa biết trôi về đâu, và tương lai thì mờ mịt, cũng như bao chàng thanh niên ở độ tuổi ông khi ấy, phân vân không biết đâu là đam mê của mình, chơi vơi giữa những lựa chọn và đặc biệt, khi ông bị đè nặng bởi cái nỗi buồn và sự ám ảnh không dứt của thành phố nơi ông sống trọn cuộc đời. đọc thêm...

Sau Mưa (William Trevor) – Chỉ Còn Lại Nỗi Buồn

Tựa đề của tập truyện ngắn này dễ khiến người đọc hiểu lầm, bởi vì sau cơn mưa ta mong đợi một điều gì sáng sủa, một khởi đầu mới cho những câu chuyện của mình, những u ám sẽ tan biến chỉ còn để lại bầu trời và cuộc đời rực rỡ, rõ ràng. Thế nhưng sau những cơn mưa trong tập truyện ngắn của William Trevor ta lại thấy một sự uể oải, sự tàn phá khủng khiếp như một cơn bão của những sự kiện nhất định trong cuộc đời, ẩn dưới bề mặt êm đềm của đời sống, những nhân vật trong tập truyện “Sau Mưa” là đầy những trăn trở u hoài mà cơn mưa kia như một dấu ấn trong cuộc đời của họ, không thể nào tẩy xóa được. đọc thêm...

Những Người Đàn Ông Không Có Đàn Bà (Haruki Murakami)

Mình đã đọc được đâu đó câu này: “Nếu con gái thích đọc ngôn tình, thì con trai thích đọc Musso”. Ắt hẳn câu trên đã thiếu một vế: “ …, và cả con gái, con trai đều thích Haruki Murakami”. Nếu bạn là một con người lãng mạn, nhưng phần nhiều cũng rất lí trí, thì không thể bỏ qua Những người đàn ông không có đàn bà của Haruki Murakami. đọc thêm...

Khi Hơi Thở Hoá Thinh Không (Paul Kalanithi) – Lúc Cái Chết Là Câu Trả Lời Cho Sự Sống

Đã rất nhiều tác phẩm viết về nỗ lực đối mặt với cái chết nhưng với “Khi Hơi Thở Hoá Thinh Không” (tựa tiếng Anh When Breath Becomes Air – Paul Kalanithi, Trần Thanh Hương dịch) lại trở nên đặc biệt hơn khi người viết chính là một bác sỹ phẫu thuật thần kinh. Một chuyên khoa được mô tả theo như lời của nhân vật là “giúp theo đuổi cái chết: nắm lấy nó, lột mặt nạ của nó và nhìn thẳng vào nó, không chớp mắt”. đọc thêm...

Viễn Vọng (Patrick Deville) – Yêu thương không nói thành lời

Patrick Deville thường nói: “Nếu có một thông điệp nào đó thì tôi sẽ diễn đạt nó trong một bài báo hay một bài tiểu luận. Còn văn chương thì không có thông điệp. Thông điệp duy nhất của văn chương chính là sự hiện diện của nó và tự do mà nó mang lại”. Tôi rất thích cách nhìn của Patrick, và nó được thể hiện rất rõ trong Viễn vọng. Xuyên suốt từ đầu đến cuối, mọi chuyện vẫn bõ ngõ đó, không có một câu trả lời chính xác, không đưa ra một thông điệp rõ ràng, tác giả như thách đố người đọc “Rồi kết quả sẽ như thế nào?”. Mỗi đọc giả sẽ có câu trả lời cho riêng mình, tùy thuộc vào quan điểm của mỗi cá nhân. đọc thêm...

Quán Gió (Ngọc Giao) – Số Kiếp Con Người Trong Khoảnh Khắc Chuyển Giao Thời Đại

Ngọc Giao viết Quán gió ở tuổi 37, cái tuổi không phải quá trẻ để chỉ có những suy nghĩ bồng bột, nhưng cũng không gọi là đủ già để có một cái nhìn rộng lượng và thấu suốt về cuộc vặn mình chuyển giao của thời đại. Ông hoàn thành tác phẩm vào mùa thu 1948 nơi vùng tạm chiếm- ít nhiều ảnh hưởng tới cái nhìn về cách mạng của ông. đọc thêm...

Gọi Em Bằng Tên Anh (André Aciman) – Mùa Hè Tươi Ngon Như Quả Đào Mọng Nước

Khi cầm cuốn sách này lên, lật giở đến một trang bất kỳ và đọc lướt qua, ắt hẳn bạn sẽ bị quyến rũ ngay lập tức bởi những lời văn đẹp như thơ, trong một khung cảnh cũng đẹp không kém: mùa hè nước Ý, bạn sẽ nhanh chóng bị cuốn vào mối tình đẹp đẽ giữa Elio và Oliver và được đắm chìm trong những câu chữ đầy rung động về mối tình đầu. đọc thêm...