Thế Giới Là Một Cuốn Sách Mở (Levai Balazs)

Thoạt đầu, tựa đề cuốn sách có thể gợi mở về một chủ đề triết học hoặc truyền tải giá trị việc đọc sách. Thế giới là một cuốn sách mở  là tập hợp loạt cuộc phỏng vấn của nhà văn Levai Balazs (Hungrary) với các nhà văn nổi tiếng thế giới đương đại như Toni Morrison, Mario Vargas Llosa, Jose Saramago, Milan Kundera, Ian McEwan, Michael Ondaatje, Gunter Grass, Andrei Makine, Haruki Murakami, Orhan Pamuk, Paul Auster, V. S. Naipaul… thông qua chương trình phỏng vấn của đài truyền hình Hung, phát triển từ phiên bản The Big Read của đài BBC, Anh.  đọc thêm...

Con Của Noé – Éric Emmanuel Schmitt

Con của Nóe là tác phẩm thừ 2 mà tôi gặp lại nhà văn Éric-Emmanuel Schmitt trong chủ đề về Thế chiến 2 sau Nửa kia của Hitler. Vẫn tiếp tục là cách trần thuật điềm tĩnh với những chi tiết gây xao động, tàn ác của chiến tranh mang lại cho người Do Thái và những đứa trẻ, nhưng Con của Nóe lại gây ấn tượng mạnh bằng việc ca ngợi tình người, một phép màu tưởng chừng là điều kỳ diệu và khó xảy ra giữa thời chiến, đặc biệt là giữa hai người khác đạo. đọc thêm...

Người đi dây (Colum McCann)

Ở một góc nhìn hoàn toàn tách biệt với bộ phim The Walk (2015, Robert Zemeckis) và Man on wire (2008, James Marsh), nhưng cuốn sách Người đi dây (Let the great world spin) của Colum McCann lại cung cấp cho tôi nhiều dư chấn về cuộc sống, cho phép tôi nhìn thấy cuộc sống bị phá hủy bởi nỗi đau, và cách mà chúng ta tìm kiếm niềm tin, tìm lại thăng bằng như nghệ sĩ đi dây Philipe Petit. Đó là những câu chuyện của người dân dưới mặt đất, “những người nhìn thấy anh ta đều sững lặng”, và tất là là những gì liên quan đến sự tự do mà họ không bao giờ đạt được. Thành tựu to lớn của McCann ở đây không phải chỉ để kể về câu chuyện đã xảy ra giữa Tòa tháp đôi New York ngày 7/8/1974, là sự khởi đầu của một kỷ nguyên của tự do của Mỹ và kết thúc vào ngày 11/9/2001, mà là để phác họa hình ảnh của những con người đạt được sự tự do hoàn hảo. đọc thêm...

Dạ Khúc, Năm Câu Chuyện Âm Nhạc Và Đêm Buông (Kazuo Ishiguro)

Người ta có thể nghe được gì trong một cuốn sách viết về âm nhạc?

Trong từng con chữ, tôi đã tưởng tượng như Kazuo Ishiguro đã tạo ra những âm khúc, những bản nhạc jazz văng vẳng bên tai tạo ra một nhịp điệu của ngẫu nhiên, như sự bình lặng dịu dàng của các bản nocturne, như thể người đọc, hoặc khán giả đang ngồi trong quán bar địa phương để xem buổi diễn nhỏ của band nhạc mới toanh, nhưng chơi bằng cả tình yêu lẫn nỗi đau buồn, sau đó là màn solo của một cây cello, một saxophone, một tay guitar đang ngẫm nghĩ trên giai điệu của ca khúc mới… đọc thêm...