Carol (Patricia Highsmith) – Cuộc Tranh Đấu Đẹp Đẽ Của Tình Yêu

Khi Therese bắt gặp ánh mắt của Carol ở trung tâm thương mại nơi cô làm thêm, Therese biết rằng cô sẽ bị ánh mắt ấy ám ảnh, mà không chỉ riêng Therese, tôi cũng bị đôi mắt xám của Carol quyến rũ khi xuyên suốt cuốn tiểu thuyết của Patricia Highsmith, ánh mắt của Carol như một chiếc hồ xám hun hút chất chứa bao điều, nhất là tình yêu sâu nặng nhưng chẳng thể nói nên lời. Được xuất bản vào năm 1952, cuốn sách ngay từ đầu đã vấp phải sự phản đối vì đưa ra những vấn đề gần như là cấm kỵ vào thời đó, cũng như Carol phải chật vật đấu tranh để khẳng định tình yêu của mình trong một xã hội còn nhiều định kiến, Patricia Highsmith cũng phải sử dụng một bút danh khác để viết cuốn sách vì những điều tiếng mà bà sợ cuốn sách sẽ mang lại. Và qua bao nhiêu năm, “Carol” vẫn là một cuốn sách tươi mới, đẹp đẽ và tràn đầy sức sống. đọc thêm...

Kẻ Khủng Bố (John Updike) – Bức Chân Dung Hợp Thời

Có lẽ trong lịch sử không có khoảng thời gian nào mà người ta nghe tin về các vụ khủng bố nhiều như gần đây, cách đây chỉ vài ngày, cả thế giới chấn động bởi một vụ nổ bom tại Manchester vào cuối buổi hòa nhạc của nữ ca sĩ Ariana Grande làm 22 người chết và khoảng 120 người bị thương. Một điều khiến mọi người bàng hoàng nữa là thủ phạm còn rất trẻ, 22 tuổi, cũng trẻ như Ahmad – nhân vật chính trong tiểu thuyết “Kẻ khủng bố” của John Updike khi cậu dự định thực hiện đánh bom liều chết khi vừa qua khỏi tuổi 18. Cuốn sách không chỉ cho tôi một cái nhìn sâu sắc hơn về nhân dạng của những người mang trong mình một lời thề, hay nghĩa vụ chết đi để tẩy rửa thế giới mà còn là cái nhìn vào trong xã hội Mỹ đầy bấp bênh sau vụ khủng bố ngày 11 tháng 9. đọc thêm...

Lời nói dối hoa mỹ – Giọt nước mắt không của riêng ai

Tôi đọc ‘Lời nói dối hoa mỹ” sau một vụ chấn động ở nơi làm việc, một cô đồng nghiệp lớn tuổi sắp nghỉ hưu nhảy lầu tự sát do trầm cảm, dù đã được điều trị thuốc tích cực cũng không thể ngăn được ý định tự sát của cô. Bệnh trầm cảm là một căn bệnh thật sự đáng sợ, vì thật sự không có dấu hiệu nào báo trước ý định tự tử, quá trình điều trị thì kéo dài phải kết hợp nhiều phương pháp và thời gian tác dụng của thuốc thì khá chậm. Tôi xin nhắc lại một vụ chấn động nữa: cuối tháng 2 năm 2017, nhiếp ảnh gia tài ba Ren Hang tự kết liễu đời mình ở tuổi 29, nguyên nhân là do những tháng ngày trầm cảm kéo dài. Có thể nói, bệnh trầm cảm không từ một ai, và có thể xảy ra ở bất kỳ lứa tuổi nào, trong “Lời nói dối hoa mỹ”, Chon Ji mới 14 tuổi cũng đã tìm đến cái chết khi không thể thoát được những tháng ngày phải sống trong cái thế giới quá đỗi tàn nhần với cô bé. đọc thêm...

Trao em mặt trời – Bức tranh rực rỡ sắc màu

Mười bốn tuổi, bạn phải đối mặt với điều gì: những buổi học thêm dài dặt ở trường, những cơn cảm nắng bất chợt của tuổi học sinh, những bài kiểm tra khó nhằn, những giận hờn với người bạn thân hay là gì đó hơn thế. Bạn có đối mặt với những giấc mơ tan vỡ, những niềm tin bị đánh mất, những nỗi đau không biết chia sẻ cùng ai, những nỗ lực để trở thành gì đó lớn lao hơn như Jude và Noah trong “Trao em mặt trời” phải đối mặt, như một trò chơi yêu thích của hai chị em: phân chia thế giới giữa họ, lựa chọn và trao đổi giữa mặt trời, cây cối hoặc đại dương. Dường như cái thế giới này quá nhỏ bé, không đủ lớn đối với hai chị em Jude và Noah khi họ đều mang trong mình những đam mê, những dằn vặt quá lớn, chỉ chực chờ bùng nổ. đọc thêm...

Chữ Vạn – Vùng lầy của tình yêu mù quáng

Ngay từ trang mở đầu của “Chữ Vạn”, nhân vật kể chuyện của cuốn sách: Sonoko Kakiuchi đã không hề giấu giếm câu chuyện ngoại tình của mình như báo hiệu trước một chuỗi những cuộc phiêu lưu tình ái với đầy đủ những cung bậc cảm xúc hứa hẹn sẽ dẫn dắt người đọc vào một câu chuyện hấp dẫn và đầy rẫy những tình tiết bất ngờ. đọc thêm...

Kẻ móc túi – Hấp dẫn nhưng dễ quên

Cuốn sách có một tựa đề thật sự gây tò mò, với những ai đang hăm he đổi sang nghề đạo chích chắc sẽ bị ấn tượng ngay, và tôi xin phép được bật mí là cuốn sách cũng chỉ rất nhiều ngón nghề móc túi mà tôi nghĩ là sẽ áp dụng được nếu bạn xem xét một cách nghiêm túc và thực hành thường xuyên. Dĩ nhiên đi kèm với việc thành thạo một ngón nghề (trái pháp luật) nào đó thì phải đi kèm với trách nhiệm với nó, cũng những ai muốn đổi nghề như tôi nói ở trên thì cũng nên đọc cuốn sách này kỹ càng một chút, liệu rằng nó có đáng không. Còn những ai đọc sách với sự tò mò như tôi thì sẽ thấy cuốn sách thật sự hấp dẫn, nhưng sau đó sẽ dễ dàng quên tuốt tuồn tuột tình tiết của sách vì thật sự chẳng có gì neo tôi lại với câu chuyện cả. đọc thêm...

Giọt Máu Chung Tình – Cũ kĩ nhưng không lỗi thời

Có những trường hợp hi hữu, khi tác phẩm chuyển thể lại có đời sống lâu bền, vượt thời gian hơn tác phẩm gốc mà “Giọt máu chung tình” là một ví dụ, khi cuốn tiểu thuyết của Tân Dân Tử được xuất bản năm 1926 đã gần như trôi vào quên lãng dù là một best-seller thời đó thì vở cải lương, hay bài vọng cổ “Võ Đông Sơ, Bạch Thu Hà” vẫn tiếp tục sống, được biểu diễn đến tận bây giờ, người dân Nam Bộ chắc ít tai không biết đến câu hát gần như kinh điển: “Bởi sa cơ nơi chiến trường thọ tiễn, nên Võ Đông Sơn đành chia tay vĩnh viễn Bạch Thu Hà.” Bài vọng cổ nổi tiếng là vậy, nhưng hiếm người biết đến nguồn gốc thật sự của nó, và có lẽ dễ dàng lầm tưởng vở cải lương lấy câu chuyện từ hai nhân vật nào đó từ Trung Quốc, vì vậy đọc “Giọt máu chung tình” khiến ta có cái nhìn trọn vẹn đến khởi nguồn của một tuồng cải lương kinh điển, mà bản thân cuốn tiểu thuyết, khi đứng riêng, cũng có một vị trí nhất định. đọc thêm...

Những Năm Tháng Rực Rỡ – Đủ xúc động nhưng thiếu chiều sâu

Có lẽ đất nước Hàn Quốc rất hứng thú với các thể loại bệnh tật, cách đây 10 năm, khi phim truyền hình Hàn Quốc làm mưa làm gió trên ti vi, tôi chỉ ấn tượng rằng có lẽ các nhân vật đều dễ mắc bệnh, đặc biệt là ung thư máu. Trong “Những năm tháng rực rỡ”, tác giả cho nhân vật chính của mình mắc một căn bệnh còn kỳ lạ hơn: bệnh lão hóa sớm, (theo thông tin trong sách đưa ra thì trên thế giới chỉ có khoảng trên dưới 10 người mắc chứng bệnh hiếm gặp này). Cuốn sách viết về Han Ah Reum, cậu bé 16 tuổi đang phải chạy đua với cuộc đời khi sống trong cơ thể già đi từng ngày như một lời nhắn nhủ bạn đọc phải trân quý từng phút giây của cuộc đời, hãy sống yêu thương và hết mình. Với nội dung và thông điệp hứa hẹn, thế nhưng cuốn sách lại không thuyết phục được tôi bởi cách viết không hấp dẫn và những những nhân vật quá sức nhạt nhòa. đọc thêm...

Eleanor & Park – Mối tình đầu ngọt ngào và khó quên

Có những cuốn sách mà khi đọc xong, tôi có cảm giác như mình vừa uống một ly cocktail, Eleanor & Park là một cuốn sách như thế. Câu chuyện về mối tình đầu như một ly Margarita chuyến choáng, tươi mới và mát dịu. Người ta thường nói bạn không thể nào quên được ly Margarita đầu tiên của đời mình, và dĩ nhiên cũng tương tự, ai mà quên được hương vị của mối tình đầu? đọc thêm...

Người khổng lồ ngủ quên – Khi ký ức bị chôn vùi

Mỗi lần đọc một cuốn sách mới của Kazuo Ishiguro tôi lại cảm thấy ngạc nhiên, bởi mỗi lần viết, ông lại thử nghiệm một thể loại mới với sự điêu luyện hiếm có nhưng vẫn không bao giờ mất đi những gì đã tạo nên tên tuổi của ông: cái nhìn chiêm nghiệm về cuộc đời, về ký ức và sự lãng quên. “Người khổng lồ ngủ quên” là một cuốn sách khác thường như thế, lần này ông thử sức với thể loại văn học kỳ ảo, cùng những chàng hiệp sĩ, những con quỷ và một con rồng. đọc thêm...