Sau Mưa (William Trevor) – Chỉ Còn Lại Nỗi Buồn

Tựa đề của tập truyện ngắn này dễ khiến người đọc hiểu lầm, bởi vì sau cơn mưa ta mong đợi một điều gì sáng sủa, một khởi đầu mới cho những câu chuyện của mình, những u ám sẽ tan biến chỉ còn để lại bầu trời và cuộc đời rực rỡ, rõ ràng. Thế nhưng sau những cơn mưa trong tập truyện ngắn của William Trevor ta lại thấy một sự uể oải, sự tàn phá khủng khiếp như một cơn bão của những sự kiện nhất định trong cuộc đời, ẩn dưới bề mặt êm đềm của đời sống, những nhân vật trong tập truyện “Sau Mưa” là đầy những trăn trở u hoài mà cơn mưa kia như một dấu ấn trong cuộc đời của họ, không thể nào tẩy xóa được. đọc thêm...

Ichiro (Chi Mai)

Mặt trời đang lên trên những tàng cây tối thẫm. 5 giờ 30 sáng. Ở Đức vào mùa hè, tháng 5 như thế này, trời sáng vội và cứ là ngày mãi đến hơn 9 giờ tối. Giờ này, chắc Ichiro vẫn đang trên máy bay về lại Nhật. Ichiro yêu quý nhất trần đời của tôi! Anh 47 tuổi, đã ly hôn hơn 10 năm và sống tại Tokyo. Theo yêu cầu của hãng, anh thuyên chuyển ngắn hạn sang văn phòng Đức nơi tôi làm. đọc thêm...

Những Người Đàn Ông Không Có Đàn Bà (Haruki Murakami)

Mình đã đọc được đâu đó câu này: “Nếu con gái thích đọc ngôn tình, thì con trai thích đọc Musso”. Ắt hẳn câu trên đã thiếu một vế: “ …, và cả con gái, con trai đều thích Haruki Murakami”. Nếu bạn là một con người lãng mạn, nhưng phần nhiều cũng rất lí trí, thì không thể bỏ qua Những người đàn ông không có đàn bà của Haruki Murakami. đọc thêm...

Khi Hơi Thở Hoá Thinh Không (Paul Kalanithi) – Lúc Cái Chết Là Câu Trả Lời Cho Sự Sống

Đã rất nhiều tác phẩm viết về nỗ lực đối mặt với cái chết nhưng với “Khi Hơi Thở Hoá Thinh Không” (tựa tiếng Anh When Breath Becomes Air – Paul Kalanithi, Trần Thanh Hương dịch) lại trở nên đặc biệt hơn khi người viết chính là một bác sỹ phẫu thuật thần kinh. Một chuyên khoa được mô tả theo như lời của nhân vật là “giúp theo đuổi cái chết: nắm lấy nó, lột mặt nạ của nó và nhìn thẳng vào nó, không chớp mắt”. đọc thêm...

Viễn Vọng (Patrick Deville) – Yêu thương không nói thành lời

Patrick Deville thường nói: “Nếu có một thông điệp nào đó thì tôi sẽ diễn đạt nó trong một bài báo hay một bài tiểu luận. Còn văn chương thì không có thông điệp. Thông điệp duy nhất của văn chương chính là sự hiện diện của nó và tự do mà nó mang lại”. Tôi rất thích cách nhìn của Patrick, và nó được thể hiện rất rõ trong Viễn vọng. Xuyên suốt từ đầu đến cuối, mọi chuyện vẫn bõ ngõ đó, không có một câu trả lời chính xác, không đưa ra một thông điệp rõ ràng, tác giả như thách đố người đọc “Rồi kết quả sẽ như thế nào?”. Mỗi đọc giả sẽ có câu trả lời cho riêng mình, tùy thuộc vào quan điểm của mỗi cá nhân. đọc thêm...