Thông thường chúng ta đều thấy những tác phẩm trinh thám sẽ kể về một vụ án theo kiểu úp úp, mở mở để rồi dẫn dắt trí tưởng tượng của người đọc đi tìm sự thật. Khi những mảnh ghép đang bị xáo trộn được sắp xếp vào đúng vị trí của nó, bộ mặt hung thủ sẽ được phơi bày. Nhưng với “Phía Sau Nghi Can X” thì động cơ gây án rõ ràng và thủ phạm đã lộ diện ngay từ những trang đầu tiên. Ấy vậy mà, câu chuyện vẫn có sức lôi cuốn một cách lạ kỳ. Dường như, vụ án mà Higashino Keigo xây dựng nên chỉ là cái cớ cho tất cả những gì ẩn chứa đằng sau đó: “Tình yêu, tình bạn và có lẽ là rất nhiều thứ khác nữa”.
Bao Điều Không Nói (Celeste Ng) – Những Tình Yêu Câm Lặng
Mở đầu bằng cái chết của một cô bé 16 tuổi, cuốn sách ngay từ đầu đã không giấu diếm rằng nó sẽ chứa đựng một câu chuyện tăm tối, hay là lời cảnh báo rằng đây chẳng phải là một câu chuyện tuổi teen bình thường mà chứa đựng bao bí mật mà tới tận kết thúc, người đọc mới có thể ghép những mảnh manh mối lại và có lời giải đáp cuối cùng. Thế nhưng đây cũng không phải là một cuốn sách trinh thám, hoặc chỉ mượn vỏ bọc trinh thám để thể hiện những điều phức tạp hơn thế, và cái chết của Lydia như một biến cố để câu chuyện của các nhân vật trong cuốn sách từ từ hé lộ.
“Thiên đường thì buồn”
Kể Xong Rồi Đi (Nguyễn Bình Phương) – Tản Mác Về Đời Phù Phiếm
Đúng như tên gọi của mình, nhân vật kể chuyện vừa đi qua cuộc đời vừa kể, kể xong để mà ra đi, để bỏ lại sau lưng mình một cuộc đời vỡ vụn. Rải rác theo lời kể là những phân mảnh của kí ức, là sự chắp vá của các giai đoạn cuộc đời rời rạc, không lành lặn. Ngay từ lối kể chuyện rất riêng của mình, Nguyễn Bình Phương luôn cho thấy sự ám ảnh về một cuộc đời không liền mạch, là nhập nhằng giữa nhớ quên, giữa thực tại và kí ức sâu xa. Lối kể dòng ý thức ấy biểu hiện một phương thức viết khai thác những ẩn ức, những dồn nén đau thương trong tiềm thức của các nhân vật.
Gã Chăn Dê Ở Cù Lao Giá (Lê Minh Nhựt) – Lênh Đênh Những Phận Người
Tôi biết đến Lê Minh Nhựt qua cuộc thi văn học tuổi 20 lần thứ 5 với tập truyện ngắn “Gia Tộc Ăn Đất” và bị ấn tượng bởi lối viết chân chất, giản dị của anh, chỉ có người dân Nam Bộ mới có thể viết về mảnh đất, con người của quê hương mình với sự chân thật đến thế. Với “Gã Chăn Dê Ở Cù Lao Giá”, một lần nữa Lê Minh Nhựt quay lại với vùng đất quen thuộc ấy qua 16 truyện ngắn mộc mạc và thấm đẫm tình người.
“Thiên đường thì buồn”
Đêm Hồng Hoang (René Barjavel) – Chiến Tranh Có Từ Bao Giờ?
Chúng ta luôn xem xét lịch sử nhân loại theo cái cách mà chúng ta quan sát sự trưởng thành của một con người, xuất phát điểm từ một đứa bé không biết gì rồi thu thập kiến thức, phát triển, hoàn thiện hơn. Chúng ta luôn nghĩ lịch sử nhân loại cũng như thế, xuất phát từ thuở hỗn mang rồi từ từ phát triển đến sự văn minh hiện tại, thế nhưng có thể nào là ngược lại, có khi nào nhân loại từ thuở xa xưa đã phát triển vượt bậc hơn chúng ta hiện tại và vì một lý do gì đó mà nền văn minh ấy bị chôn vùi? Đó chính là giả thiết mà René Barjavel đặt ra cho cuốn tiểu thuyết “Đêm Hồng Hoang” của ông khi kể về cuộc phiêu lưu đến tận cùng nguồn gốc của con người.
“Thiên đường thì buồn”
Vùng Cách Ly (Lorenzo Angeloni) – Tham Vọng Giết Chết Câu Truyện
Nhân vật chính trong cuốn tiểu thuyết “Vùng cách ly” là một người đầy tham vọng, với quyết tâm trở thành 1% người giàu nhất thế giới và thao túng ngành tài chính, thống trị thế giới tính dụng, Jo đã không từ một thủ đoạn nào và rơi vào cái hố sâu của cuộc đời, hụt chân vào đường hầm tối tăm nhưng đến cuối cuốn sách, qua một biến cố của cuộc đời anh đã nhận ra lẽ phải và thấy được ánh sách cứu rỗi của mình. Cũng như Jo, “Vùng cách ly” là một cuốn tiểu thuyết đầy tham vọng, cuốn sách đặt ra những vấn đề khá to tát từ khủng hoảng kinh tế đến đại dịch SARS hay những mặt trái của thế giới tiền tệ, và cũng như Jo, cuốn sách bị rơi vào sự rời rạc, thậm chí giáo điều thế nhưng không được may mắn như anh, cuốn sách đến tận cuối cùng vẫn thất bại trong việc truyền tải những thông điệp của mình đến với người đọc.
“Thiên đường thì buồn”
Ngôi Nhà Của Người Cá Say Ngủ (Keigo Higashino) – Nếu được lựa chọn…
Những năm gần đây Keigo Higashino nổi lên như một hiện tượng, không chỉ ở Nhật và cả ở Việt Nam. Các tác phẩm của ông được đón nhận một các nồng nhiệt với lượng độc giả nhất định. Ông nhanh chóng được vinh danh là “bậc thầy tiểu thuyết trinh thám Nhật Bản”. “Ngôi nhà của người cá say ngủ” là tác phẩm kỷ niệm 30 năm sự nghiệp cầm bút của ông, đối với những ai mong đợi một tác phẩm trinh thám với vụ án hấp dẫn, lôi cuốn thì sẽ thất vọng, nhưng không vì vậy cuốn sách không mang dấu ấn riêng của Keigo Higashino: những trăn trở và lựa chọn mà ta phải đối mặt mà ông đã đào sâu vào những tình cảm sâu kín nhất của con người.
“Thiên đường thì buồn”
Mộ Phần Tuổi Trẻ (Huỳnh Trọng Khang) – Khi Lịch Sử Qua Cái Nhìn Người Trẻ
Mộ phần tuổi trẻ là tác phẩm đầu tay của Huỳnh Trọng Khang khi anh vừa hai mươi tuổi, trẻ đến đáng ngạc nhiên, không chỉ là trên văn đàn mà còn là quá trẻ để cho ra một quyển tiểu thuyết mà ở ngay chính đề tài nó chọn lựa đã là một thử thách khó nhằn. Sau khi đọc tác phẩm này, nó cứ ngân vang một xúc cảm rất lạ kì.
Cuốn Sách Của Perle (Timothée de Fombelle) – Câu Chuyện Thần Tiên Đầy Quyến Rũ
“Mỗi khi có ai đó nói: “Tôi không tin truyện cổ tích”, là ở đâu đó có một nàng tiên nhỏ chết đi.”
“Thiên đường thì buồn”
Giai Điệu Cho Trái Tim Tan Vỡ (Cathy Hopkins) – Hãy Đóng Khung Bìa Sách
Cốt truyện đơn giản, nhẹ nhàng, tình tiết không quá khó đoán và những tình huống không mấy nổi bật. Bạn có thể dễ dàng tóm tắt câu chuyện trong một đoạn văn ngắn. Đó có thể là điểm cộng nếu bạn muốn mua cuốn sách. Nhưng thật ra chỉ đề cập đến bìa cuốn sách thôi đã đủ để bạn mua nó rồi, và sau đó bạn có thể đóng khung bìa sách để trưng trong nhà, cuốn sách không chỉ là một điểm nhấn trong trang trí nội thất căn hộ của bạn cùng với màu hồng nhạt và đen mà còn tạo cho khách có cảm giác bạn thật học thức khi trang trí ngôi nhà một cách sáng tạo với quyển sách như vậy, cho đến khi họ đọc nó.

