Vùng Cách Ly (Lorenzo Angeloni) – Tham Vọng Giết Chết Câu Truyện

Nhân vật chính trong cuốn tiểu thuyết “Vùng cách ly” là một người đầy tham vọng, với quyết tâm trở thành 1% người giàu nhất thế giới và thao túng ngành tài chính, thống trị thế giới tính dụng, Jo đã không từ một thủ đoạn nào và rơi vào cái hố sâu của cuộc đời, hụt chân vào đường hầm tối tăm nhưng đến cuối cuốn sách, qua một biến cố của cuộc đời anh đã nhận ra lẽ phải và thấy được ánh sách cứu rỗi của mình. Cũng như Jo, “Vùng cách ly” là một cuốn tiểu thuyết đầy tham vọng, cuốn sách đặt ra những vấn đề khá to tát từ khủng hoảng kinh tế đến đại dịch SARS hay những mặt trái của thế giới tiền tệ, và cũng như Jo, cuốn sách bị rơi vào sự rời rạc, thậm chí giáo điều thế nhưng không được may mắn như anh, cuốn sách đến tận cuối cùng vẫn thất bại trong việc truyền tải những thông điệp của mình đến với người đọc.

Cuốn tiểu thuyết có mở đầu khá hứa hẹn, khi Jo tìm đến một cô gái câm để kể chuyện đời mình, Từ đó quá khứ của anh bắt đầu được lật mở, những bí mật lỗi lầm tưởng đã chôn vùi từ lâu dần dần hiện ra, có những lúc không rõ ràng thậm chí lộn xộn nhưng đủ hấp dẫn và khiến người đọc tò mò. Khi Jo bắt đầu làm quen với thế giới của đồng tiên đó cũng chính là lúc anh bị những cám dỗ tóm lấy, đẩy anh ngày càng xa hơn với cái thiện – đặc biệt là khi anh gặp Wang – một tay trùm trục lợi trên những bệnh nhân nghèo, những dịch bệnh hay những món thuốc cắt cổ.

Theo chân Jo, người đọc đến với Hà Nội những năm đầu thiên niên kỷ mới, trên con đường tìm kiếm một cô gái Việt Nam không rõ nhân dạng – đồng thời là người tình của Wang – và cũng là người duy nhất nắm được tung tích của tên trùm khét tiếng. Jo tìm Wang để trở một món nợ của một người bạn, đồng thời cũng để trả thù cho những năm tháng tăm tối của cuộc đời mình. Với vỏ bọc là một cuốn tiểu thuyết trinh thám, “Vùng cách ly” không thể thiếu những cuộc tìm kiếm, những pha rượt đuổi và những câu đố cần giải đáp thế nhưng điều cuốn sách hướng tới không phải là một cuộc trả thù, mà là những thứ to tát hơn nhiều.

Năm 2002, khi dịch SARS bùng nổ ở Hà Nội, Jo trong quá trình tìm kiếm Wang tình cờ lọt vào khu cách ly của bệnh viện Việt Pháp và chứng kiến những cuộc chạy đua giành giật sự sống, những giọt nước mắt đau đớn, những con người dũng cảm chiến đấu đến tận cùng…. và chợt bừng tỉnh: “Tôi nghĩ về điều Corinne nói, về lựa chọn của những người như cô ấy. Rồi tôi lại nghĩ tới nửa tối của thế giới này, tôi không phân biệt được nó nữa, không tách nó ra được nữa; hai nửa ấy đối trọng với nhau, nhưng không độc lập.” Dù sau đó Jo có trốn tránh thế nào thì ký ức về những năm tháng ấy vẫn cứ đeo bám anh và khiến anh hiểu được ý nghĩa đích thực của cuộc đời.

Đưa quá nhiều lý thuyết về ngành tài chính vào một cuốn tiểu thuyết khiến câu chuyện chính trở nên rời rạc và mất sự kết nối, tôi chán ngán vì những lý thuyết ấy quá sức nhàm chán và không cần thiết, làm loãng đi cốt truyện đang hồi hấp dẫn. Lorenzo Angeloni đặt ra quá nhiều vấn đề quá sức to tát vào một cuốn sách, bên cạnh khủng hoảng kinh tế hay nạn đói toàn cầu, ông còn đặt ra những câu hỏi có thể nói là vấn nạn cho nền y tế: từ những virus biến đổi gen hay những nghiên cứu thuốc cắt cổ đến những kẻ trục lợi từ ngành dược. Thế nhưng ông lại không đi sâu khai thác bất cứ một vấn đề nào mà dường như chỉ là một cuộc dạo chơi, những vấn đề cứ tưởng chừng to tát lại trở nên hời hợt và không làm nổi bật được cốt truyện chính.

Quãng đời của Jo sau khi rời khỏi Hà Nội khá vô nghĩa, thậm chí có thể lược bỏ mà không hề ảnh hưởng đến nội dung chính của cuốn sách. Câu chuyện của cô gái câm – người nghe những lời tâm sự của Jo – khá hấp dẫn nhưng không có mối liên kết với những phần còn lại, có thể nói hoàn toàn không có tác dụng gì trong cuốn tiểu thuyết, đặc biệt khi câu chuyện ấy được đặt ở cuối cùng, khiến tôi trông chờ có điều gì bùng nổ ở những dòng kết thúc nhưng lại hoàn toàn thất vọng.

Với nội dung lạ và đề tài khá táo bạo, Lorenzo Angeloni lại thiếu đi sự tiết chế cần thiết để tạo nên một cuốn sách tinh tế và vừa vặn, những vấn đề được đưa vào “Vùng cách ly” bị dồn nén trong một cuốn sách chật hẹp. Những tham vọng của Lorenzo Angeloni, rất tiếc, đã giết đi một câu chuyện đầy hứa hẹn.

Leave a Reply