Tôi đọc lại “Vùng đất lạ” của Jhumpa Lahiri trong những ngày mà vấn đề nhập cư đang được toàn thế giới quan tâm hơn bao giờ hết, những câu chuyện của những người phải rời bỏ quê hương xứ sở để bắt đầu cuộc sống ở một đất nước mới luôn khiến tôi cảm thấy tò mò và có cảm giác gì đó bị quyến rũ. Bảy năm trôi qua kể từ lần đầu tiên tôi đọc cuốn sách, những gì tôi nhìn thấy và cảm nhận về thế giới xung quanh đã thay đổi nhiều, nếu so với cách đây bảy năm tôi không thật sự hiểu những từ như “nhập cư” hay “tị nạn” thì bây giờ tôi đã có những kiến thức tuy chưa trọn vẹn nhưng cũng đủ để hiểu cuốn sách nhiều hơn lần đọc trước.
“Thiên đường thì buồn”

