Đất rừng phương Nam – Một mảnh tình của người dân Nam Bộ

Có lẽ tuổi thơ thế hệ cuối 8x như tôi ít ai không biết đến bộ phim “Đất phương Nam” như một ký ức về một vùng đất đẹp đẽ kể về quá trình lưu lạc của cậu bé An đi tìm cha. Một thời gian rất lâu sau đó, tôi mới đọc “Đất rừng phương Nam” của nhà văn Đoàn Giỏi, trí nhớ của tôi về bộ phim gần như đã mất hết, nhưng cảm xúc của cuốn sách mang lại cũng giống hệt như khi tôi xem phim (mà tôi vẫn còn nhớ): đó là sự trong trẻo và ấm áp của tình người. đọc thêm...

Cẩm nang đốt nhà các văn hào New England – Khi quá khứ thích đùa dai

Đầu tiên, tôi phải báo trước với các bạn rằng đây hoàn toàn không phải là một cuốn sách kỹ năng, có nghĩa là những ai đang thù hận ai đó, như cái cách người ta thường nói: “ta sẽ đốt nhà ông/bà ấy cho bõ ghét.” muốn tìm một cuốn cẩm nang về việc đốt nhà, với sự chỉ dần từng bước phải làm thế nào thì hãy tránh xa cuốn sách này ra, đây không phải là cuốn sách các bạn cần đâu. Vậy cuốn sách này dành cho ai? Đầu tiên là những người yêu thích sự hài hước vì xuyên suốt cuốn sách là một chuỗi những sự kiện cười ra nước mắt, thứ nữa, dành cho ai yêu thích văn chương, vì các nhà văn/nhà thơ cổ điển cứ lần lượt được nhắc tới trong sách, dù sau đó nhà các vị này có cháy ra thành tro đi chăng nữa nhưng tôi nghĩ vẫn rất đáng để thử, ngoài ra ai đang có rắc rối với bố mẹ mà không biết gỡ cái mớ bòng bong ấy từ đâu thì cuốn sách này sẽ giúp bạn (hoặc không giúp được tí nào cả, ai mà biết được). đọc thêm...

Xuân Yến – Một bữa tiệc kém ngon miệng

Nhắc đến An Ni Bảo Bối, người ta sẽ nhớ đến nữ tác giả trẻ chuyên về dòng văn học ling lei, một trào lưu văn học từng rất thịnh hành ở Trung Quốc và cũng đã từng thu hút rất nhiều bạn đọc Việt Nam. “Xuân Yến” là cuốn sách đầu tiên của An Ni Bảo Bối mà tôi đọc, cũng là cuốn sách đầu tiên thuộc dòng văn học đặc biệt này, và có thể nói cả An Ni Bảo Bối lẫn ling lei đều không thuộc thể loại yêu thích của tôi với những trải nghiệm đọc không mấy dễ chịu. đọc thêm...

Vùng đất lạ – Lời tâm sự của những người nhập cư

Tôi đọc lại “Vùng đất lạ” của Jhumpa Lahiri trong những ngày mà vấn đề nhập cư đang được toàn thế giới quan tâm hơn bao giờ hết, những câu chuyện của những người phải rời bỏ quê hương xứ sở để bắt đầu cuộc sống ở một đất nước mới luôn khiến tôi cảm thấy tò mò và có cảm giác gì đó bị quyến rũ. Bảy năm trôi qua kể từ lần đầu tiên tôi đọc cuốn sách, những gì tôi nhìn thấy và cảm nhận về thế giới xung quanh đã thay đổi nhiều, nếu so với cách đây bảy năm tôi không thật sự hiểu những từ như “nhập cư” hay “tị nạn” thì bây giờ tôi đã có những kiến thức tuy chưa trọn vẹn nhưng cũng đủ để hiểu cuốn sách nhiều hơn lần đọc trước. đọc thêm...

Đêm hội Long Trì – Một lát cắt không thuộc về lịch sử

Trong lịch sử Việt Nam, có rất nhiều lần đất nước bị chia cắt, trong đó phải kể đến thời kỳ Trịnh – Nguyễn phân tranh kéo dài hơn 100 năm. Có thể nói đây là giai đoạn khá phức tạp trong bộ máy cầm quyền khi đất nước vừa có vua Lê, chúa Trịnh, và cũng là một thời kỳ báo trước sự suy tàn của chế độ phong kiến. “Đêm hội Long Trì” của Nguyễn Huy Tưởng không phải là một câu chuyện lịch sử, chỉ là một cách ông kể chuyện với góc nhìn của bản thân và gửi gắm những góc nhìn của riêng mình về bi kịch gia đình chúa Trịnh Sâm với sự thao túng của Tuyên phi Đặng Thị Huệ. đọc thêm...

Con gái người giữ ký ức – Làm sao để vượt qua những nỗi đau?

Tôi đọc “Con Gái Người Giữ Ký Ức” trong một chiều mưa ảm đạm,  và những dòng đầu tiên của câu chuyện mở ra cũng ảm đạm như thế, “Tuyết bắt đầu rơi vài giờ trước khi nàng trở dạ.Lúc đầu chỉ là một vài bông trên bầu trời ảm đạm xám xịt buổi chiều muộn”. Và tôi có cảm giác, khi mưa ngoài trời nặng hạt hơn, cũng là lúc cơn bão tuyết trong câu chuyện bắt đầu. Bằng những chi tiết nhỏ nhặt, đan kết nhau, nếu như hôm đó không phải là một buổi tối bão tuyết, nếu Norah không trở dạ sớm 3 tuần, nếu vị bác sĩ riêng của họ có thể đến kịp, nếu Norah không sinh đôi, hay thậm chí nếu David không phải là người đỡ đẻ cho cô vợ của mình, có lẽ câu chuyện đã rẽ sang một hướng khác. đọc thêm...

Chú cá vàng thứ 14 – Cứ tin vào điều có thể

Ngay từ chương đầu tiên của “Chú cá vàng thứ 14”, tôi đã bị ấn tưởng bởi sự đáng yêu Jennifer L. Holm mang lại khi kể về Ellie, cô bé mười một tuổi, trong một dự án ở trường đã được giáo viên giao nuôi một chú cá vàng với mục đích để các em hiểu thế nào là chết đi và sự mất mát vì vòng đời của cá vàng rất ngắn. Thế nhưng khi chú cá vàng của tất cả các bạn trong lớp cô bé đều đã chết thì chú cá vàng của cô bé vẫn sống, sống đến tận bảy năm rưỡi, có điều gì đặc biệt trong chú cá của cô bé Ellie, và tại sao lại là chú cá vàng thứ 14?. Bí mật đáng yêu này đã mở đầu cuốn sách như thế, dẫn tôi vào một câu chuyện hài hước mà Jennifer L. Holm tiếp tục khiến tôi cảm thấy thú vị khi một ngày đẹp trời mẹ cô bé dẫn về nhà một cậu con trai mười ba tuổi mà hóa ra đây chính là người ông của chính Ellie– thật ra đã bảy mươi hai tuổi, bằng cách nào đó đã tìm được phương thuốc để khiến mình trẻ lại. Và từ đây những chuỗi phiêu lưu của hai ông cháu, đồng thời cũng đã nhanh chóng trở thành hai người bạn bắt đầu. đọc thêm...