Lời nguyện cầu từ Chernobyl

Ngày 26 tháng 4 năm 1986, nhà máy điện nguyên tử Chernobyl ở Pripyat, Ukraina (khi ấy còn là một phần của Liên bang Xô viết) bị nổ. Đây được coi là vụ tai nạn hạt nhân trầm trọng nhất trong lịch sử năng lượng hạt nhân. Mười năm sau đó, suốt ba năm ròng rã, Svetlana Alexievich đã đi khắp Chernobyl, phỏng vấn mọi người: những công nhân làm việc ở nhà máy điện, các nhà khoa học, các quan chức của Đảng cũ, các bác sĩ, những người lính, các phi công lái trực thăng, thợ mỏ, những người tị nạn, những người tái định cư… để cho ra đời Lời nguyện cầu từ Chernobyl, cuốn sách hoàn toàn không phải là bản cáo trạng, mà chỉ là một tập ghi chép cảm xúc, như chính lời bà thừa nhận ở cuối cuốn sách.

đọc thêm...

Bệnh nhân người Anh, một vần thơ Ý

Ta sẽ làm gì nếu một ngày tỉnh dậy và không còn biết mình là ai, không còn nhớ khuôn mặt của mình trông như thế nào vì nó đã bị cháy xạm đi mất? Ta nằm đó chờ cho đau đớn qua đi dưới thứ ánh sáng le lói bám đầy mùi chiến tranh? Hay ta sẽ trông đợi cái thứ chất lỏng mang tên Morphine sẽ làm cho những mãnh vụn kí ức được nối liền trong một phút giây ngắn ngủi? Trước mắt chúng ta không còn gì cả, tất cả đều đã bị thiêu đốt, thân xác, tên tuổi, và cả kỉ niệm…

đọc thêm...

Quấn quít

Chi tiết đáng nhớ nhất trong Quấn-Quít có lẽ chính là lúc Cousin cầm bó hoa violet màu tím vẫn cắm trong ly nước chạy đi tìm người con gái mà anh thích, chi tiết ấy có gì đó vừa buồn cười, vừa đẹp đẽ, vừa cảm động như chính cái cảm giác mà cả cuốn sách mang lại, hình ảnh ấy cũng thể hiện rõ ràng nhất chân dung của Cousin: một người đàn ông cô độc với tràn ngập tình yêu.

đọc thêm...