Nếu muốn đọc một quyển sách luận bàn về các vấn đề xã hội, cung cấp cho ta tri thức mà lại mang tính giải trí nhờ giọng văn đầy dí dỏm thì Alain de Botton là một lựa chọn khôn ngoan. Nỗi lo âu về địa vị có lẽ là một niềm khuây khỏa cho ta sau một ngày quần quật bên ngoài để được sếp ngó ngàng và xem xét đến việc thăng chức hay việc vào top trong lớp học. Bằng cách mổ xẻ vấn đề thông minh và chi tiết, quyển sách cho ta một cái nhìn nhẹ nhàng hơn về việc phải giành bằng được một vị trí nào đó trong đời.
Con Chim Phụng Cuối Cùng (Nguyễn Thị Kim Hòa) – Cái Nhìn Lịch Sử Đầy Nhân Tính
Với chín truyện ngắn được chắp bút tỉ mỉ, kì công mà ở mỗi con chữ đều oằn mình, trĩu đầy xúc cảm: yêu thương, giận hờn có; nhớ nhung, căm ghét có, Con chim phụng cuối cùng đã soi một cái nhìn đầy nhân tính vào trong lịch sử.
Số Không – Bức chân dung của một nền báo chí thoái hóa
Thời đại chúng ta với tinh thần tức thời mà Milan Kundera đã nói: “thu gọn thời gian vào mỗi khoảnh khắc hiện tại” (reduces time to the present moment only) mà đánh mất đi “tinh thần của tính liên tục” (spirit of continuity) vốn có của tiểu thuyết.
Nỗi buồn chiến tranh (Bảo Ninh) – Cuộc truy tìm nhân dạng của những nhân vật thời hậu chiến
Fielding đã từng chia sẻ rằng “cái dưỡng chất mà tôi đề xuất với độc giả ở đây không gì khác chính là bản chất con người”. Lời nói ấy của ông là một sự tuyên ngôn về lẽ sống của tiểu thuyết với con đường tìm kiếm, truy vấn những bản ngã của con người. Một nhà tiểu thuyết tài ba nắm lấy ánh sáng lương tri của thời đại mình, quẳng vào trong những góc tối để soi sáng các tình thế xã hội chưa từng được biết đến, làm bật lên gương mặt của nhân dạng con người đang hiện dần trong bóng đêm mịt mù của thời đại. Ta tìm kiếm trong cái khoảnh khắc đó một mùi hương thuốc lá, một bóng dáng con người mà ta biết ta sẽ chẳng bao giờ gặp được trong thời đại này hay bất cứ thời đại nào khác. Giây phút mà nhân dạng con người hiện ra trong tích tắc, họ lóe lên, sinh ra và chết đi trong cái đốm sáng ấy mãi mãi và bất tử với thời gian. Có lẽ trong vết tàn tích đổ nát của chiến tranh, cái khó nhất để tìm kiếm được chính là nhân dạng con người.
Những sợi tơ buồn hay tản mạn về Quấn Quít của Émile Ajar
Tôi nghĩ về những sợi tơ buồn cứ vấn vít mãi trong lòng con người ta rồi đan bện chặt dần theo năm tháng. Những sợi tơ buồn, những nỗi buồn nhỏ nhặt được giăng kiên trì mỗi ngày. Một ít. Gần đây tôi có đọc quyển “Quấn quít ” của Romain Gary, tôi tâm đắc cách ông nhìn vào được những nỗi buồn tế vi, sâu kín nhất của con người, đặc biệt trong thời hiện đại.

