Những hàng cây gió reo

1. Nàng bánh bèo trên tay tôi đã ngủ, sau một hồi quẫy đạp, la khóc ỏm tỏi, ê a và bày trò các kiểu. Chỗ nàng nằm đã sẵn nhưng chưa đặt xuống được đâu, nàng chi nhắm mắt thôi, hãy chịu khó đi thêm vài vòng nữa để nàng ngủ sâu rồi muốn làm gì thì làm. Cái bọn trẻ con như nàng tinh tướng lắm, rõ là mắt đã nhắm, hơi thở đã đều, tay chân đã buông lỏng… vậy mà mình chỉ nhón ngồi xuống giường thôi là bừng mở mắt dậy. Khi đấy mà ko mau mau quay lại tư thế cũ thì thể nào nàng cũng sẽ khóc rưng rức dỗi hờn (thương lắm) cho xem. Không muốn nàng khóc và quá mệt để dỗ nàng lại từ đầu nếu nàng tỉnh giấc, nên, tôi lại đi thêm vài vòng nữa. Vài vòng quanh quanh căn phòng nhỏ, đi qua cái giường, đi qua cái bàn, đi qua cái tủ, đi qua ô cửa sổ nhìn ra hàng cây xanh mướt… lại đi qua cái tủ, đi qua cái bàn, đi qua cái giường… Nhìn xuống kiểm tra xem nàng đã ngủ chưa, thì thấy giữa hai cái má phúng phính nở ra một nụ cười không răng (đáng yêu nhất trần đời). Ngủ thật rồi. Nhưng vì cười dzụ khị thế kia nên sẽ ẵm nàng đi thêm vài vòng nữa nhé…

2. Mỗi đứa trẻ có một thói quen đi vào giấc ngủ khác nhau. Có bé cứ ti mẹ là ngủ, có bé thích đung đưa trên võng, có bé đặt xuống vỗ đít bộp bộp là lăn quay, có bé lại thích ẵm bồng. Nàng thuộc team bế bế bồng bồng, ẵm lên đi nhúng nhúng vòng vòng sẽ ngủ. Theo kinh nghiệm của mẹ thì khi nàng dịu mắt hai ba cái, ẵm nàng lên đi tầm năm đến mười phút là nàng sẽ ngủ. Ah, bạn đừng vội nghĩ, ôi, nàng dễ chịu đến thế cơ ah? Haha, không đâu, nàng sẽ quẫy đạp, sẽ khóc la, sẽ rên i ỉ, sẽ ê a bắt chuyện, sẽ thở dài, sẽ ngáp, sẽ mút tay, sẽ cào cào áo mẹ, sẽ ngó nghiêng,… Khi đó thì tôi làm gì? Tôi vẫn bình thản đi, ko nhìn nàng, ko thay đổi tư thế, giữ nhịp điệu đều đặn, mẹo nhỏ của tôi là đếm bước chân, đếm một đến mười hai là hết căn phòng. Môĩ ngày, nàng thường ngủ hai giấc ngắn buổi sáng, một hai giấc dài buổi trưa, một giấc ngắn buổi chiều và một giấc dài buổi tối. Trung bình năm sáu giấc/ngày. Mỗi giấc hai mươi phút gồm năm đến mười phút cho nàng bày trò, năm mười phút để nàng ngủ say hơn. Nếu đặt xuống mà nàng tỉnh giấc thì cộng thêm năm đến mười phút nữa. Vị chi một ngày tôi có hơn một trăm phút để đi bộ tập thể dục và suy nghĩ hoặc chả suy nghĩ gì…

3. Phòng ngủ của nàng có ô cửa nhìn xuống hàng cây bên đường. Những lúc ẵm nàng “đi bộ”, tôi thấy mình chờ đến bước chân thứ mười hai để đến bên ô cửa ấy. Tôi thấy mình tò mò và chăm chú nhìn xem điều gì đang diễn ra dưới kia. Thật ra cũng không có gì nhiều để nhìn.Xe cộ qua lại thưa thớt lắm, thi thoang mới có vài chiếc xe máy, một hai chiếc ô tô chạy ra chạy vào. Phần vì đây là đường cụt chỉ đi vào cổng bảo vệ chung cư, phần vì có nhiều con đường khác để vào chung cư và đây không phải là con đường thuận tiện nhất. Ít xe nhưng người đi bộ cũng không đông, vì đầu kia của con đường không có nhiều điểm đến, nếu không nói chỉ có độc một cái siêu thị để đi, và lần nữa, con đường này không phải là con đường duy nhất dẫn đến đó. Ít, nhưng vẫn có người đi ra, đi vào, đông nhất là tầm chín đến mười giờ sáng, người ta đi siêu thị về, tay xách bich nilon, có người đi vội vàng, có người khoan thai hơn, có người đẩy xe nôi em bé đi mau mau cho khỏi nắng… Nhưng dù là xe hay người đi bộ, thì tôi chỉ kịp nhìn thấy họ ở bước chân thứ mười hai, sau đó quay lại, sẽ không còn nữa. Nên tôi thích nhất là những bạn giao hàng hoặc grab và uber, các bạn sẽ ở lại, có khi đến bốn năm lần nhịp bước mười hai. Các bạn cũng một mình, cũng đang chờ đợi, khác xíu là các bạn chờ người đến còn tôi chờ nàng ngủ say… Những khi không có người đi bộ, xe máy, xe ô tô và không có cả các bạn giao hàng hay grab, uber thì tôi vẫn luôn có một thứ không đổi để bầu bạn… là hàng cây với nhũng tầng lá reo trong gió…

4. Hồi còn làm ở Mực Tím, tôi hay đi bộ từ tòa soạn ra công viên trước Dinh ngồi ghế đá, ngắm mây trắng và lá xanh, nghe tiếng xe cộ chạy ồn ã, tiếng mọi người nói chuyện, ngửi mùi bánh tráng nướng, mùi cafe và để gió thổi lung tung trên da thịt. Tôi sẽ ngồi yên như vậy hoặc đọc sách, chừng ba mươi phút rồi về. Tôi thích từng giây, từng phút của việc làm đó. (Từ khi nghỉ làm đến nay, không có dịp nào như vậy nữa.) Chắc vậy mà, tôi chọn nơi để sống có nhiều cây lá, để được thỏa sở thích ngắm nhìn cây xanh, mây trắng. Cảnh trước nhà là mảng đất rộng mênh mông (từng được quy hoach làm sân golf, giờ là khu đô thị hay gì đấy nhưng vẫn chưa thấy khởi công gì), nội khu chung cư có hai công viên lớn, hai công viên nhỏ, và đường cạnh bên đầy cây xanh. Những khi nàng thức giấc, tôi hay ẵm nàng đi chào công viên, hoặc khi chiều mát tôi sẽ cùng nàng đi dạo công viên, chỉ cho nàng cái cây xanh nè, cái hoa nè, các bạn khác đang vui chơi nè. Còn những khi nàng ngủ, tôi có cho riêng mình một hàng cây xanh dưới ô cửa sổ, để ngắm… một mình. Ngắm cây một mình không chán, nhưng ngắm cây một trăm lần/ngày, mỗi ngày, thì cũng dễ làm tâm trạng bất ổn lắm… Ngắm cây một mình không chán, nhưng ngắm cây trong lúc buồn ngủ, chân mỏi, tay đau, lưng ê ẩm và chờ đợi thì cũng phải kiềm chế lắm mới không suy nghĩ mông lung…

5. Anh không đẹp trai, không hào nhoáng, bóng bẩy nhưng là người đáng tin cậy. Anh xuất hiện khi tôi chẳng còn tin vào tình yêu và đàn ông nữa. Nhưng tôi tin anh. Đến giờ, anh vẫn là người chồng hoàn hảo, người bố tuyệt vời, như cách tôi hay vừa khen vừa trêu anh. Nhưng không ai hoàn hảo mọi lúc, mọi nơi, mọi ngày được. Có những lúc anh xù xì xấu xí vì căng thẳng hơn mười hai tiếng ở công trường và ngoài đường, vì những áp lực của công việc mới, vì những điều khác nữa mà anh không nói cùng tôi. Vào những lúc anh xù xì xấu xí và tôi thì ngắm cây xanh đến mông lung mong manh đó, nếu chúng tôi không nói cùng nhau lời nào thì cảm giác cách xa vời vợi. Nhưng khi nói lời vô ý hay không chủ ngữ một chút thôi, dù từ tôi hay từ anh, thì không chỉ xa cách mà còn như tiếng khép cửa thật khẽ giữa trưa hè yên ả, dù đã cố hết sức, nhưng vẫn cứ ồn ào và vang vọng….

6. Nàng đã ngủ chưa? Mẹ đặt nàng xuống và vỗ đùi cho nàng nhé. Nàng ngủ ngoan và ngủ ngon nha. Không có gì phải lo lắng, buồn phiền hay khóc lóc cả. Vì người đàn ông trao nàng chiếc nhẫn trên ngón áp út năm hai mươi tám tuổi, không ai đoan chắc được sẽ tiếp tục yêu nàng đậm sâu năm ba mươi, ba mươi tám tuổi… Nhưng người đàn ông nàng nhìn thấy đầu tiên khi mở mắt chào thế giới, người lui cui thay tã, pha sữa, vỗ về nàng mỗi đêm, … đã yêu nàng khi nàng tám tuần tuổi và sẽ yêu nàng mãi mãi. Còn người đã ôm nàng đi hơn sáu nghìn bước chân mỗi ngày, đã yêu nàng nhiều hơn tất cả những chiếc lá mà người từng ngắm và cũng sẽ yêu nàng mãi mãi…

Leave a Reply

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.