Kẻ Khủng Bố (John Updike) – Bức Chân Dung Hợp Thời

Có lẽ trong lịch sử không có khoảng thời gian nào mà người ta nghe tin về các vụ khủng bố nhiều như gần đây, cách đây chỉ vài ngày, cả thế giới chấn động bởi một vụ nổ bom tại Manchester vào cuối buổi hòa nhạc của nữ ca sĩ Ariana Grande làm 22 người chết và khoảng 120 người bị thương. Một điều khiến mọi người bàng hoàng nữa là thủ phạm còn rất trẻ, 22 tuổi, cũng trẻ như Ahmad – nhân vật chính trong tiểu thuyết “Kẻ khủng bố” của John Updike khi cậu dự định thực hiện đánh bom liều chết khi vừa qua khỏi tuổi 18. Cuốn sách không chỉ cho tôi một cái nhìn sâu sắc hơn về nhân dạng của những người mang trong mình một lời thề, hay nghĩa vụ chết đi để tẩy rửa thế giới mà còn là cái nhìn vào trong xã hội Mỹ đầy bấp bênh sau vụ khủng bố ngày 11 tháng 9. đọc thêm...

Lời nói dối hoa mỹ – Giọt nước mắt không của riêng ai

Tôi đọc ‘Lời nói dối hoa mỹ” sau một vụ chấn động ở nơi làm việc, một cô đồng nghiệp lớn tuổi sắp nghỉ hưu nhảy lầu tự sát do trầm cảm, dù đã được điều trị thuốc tích cực cũng không thể ngăn được ý định tự sát của cô. Bệnh trầm cảm là một căn bệnh thật sự đáng sợ, vì thật sự không có dấu hiệu nào báo trước ý định tự tử, quá trình điều trị thì kéo dài phải kết hợp nhiều phương pháp và thời gian tác dụng của thuốc thì khá chậm. Tôi xin nhắc lại một vụ chấn động nữa: cuối tháng 2 năm 2017, nhiếp ảnh gia tài ba Ren Hang tự kết liễu đời mình ở tuổi 29, nguyên nhân là do những tháng ngày trầm cảm kéo dài. Có thể nói, bệnh trầm cảm không từ một ai, và có thể xảy ra ở bất kỳ lứa tuổi nào, trong “Lời nói dối hoa mỹ”, Chon Ji mới 14 tuổi cũng đã tìm đến cái chết khi không thể thoát được những tháng ngày phải sống trong cái thế giới quá đỗi tàn nhần với cô bé. đọc thêm...

Trao em mặt trời – Bức tranh rực rỡ sắc màu

Mười bốn tuổi, bạn phải đối mặt với điều gì: những buổi học thêm dài dặt ở trường, những cơn cảm nắng bất chợt của tuổi học sinh, những bài kiểm tra khó nhằn, những giận hờn với người bạn thân hay là gì đó hơn thế. Bạn có đối mặt với những giấc mơ tan vỡ, những niềm tin bị đánh mất, những nỗi đau không biết chia sẻ cùng ai, những nỗ lực để trở thành gì đó lớn lao hơn như Jude và Noah trong “Trao em mặt trời” phải đối mặt, như một trò chơi yêu thích của hai chị em: phân chia thế giới giữa họ, lựa chọn và trao đổi giữa mặt trời, cây cối hoặc đại dương. Dường như cái thế giới này quá nhỏ bé, không đủ lớn đối với hai chị em Jude và Noah khi họ đều mang trong mình những đam mê, những dằn vặt quá lớn, chỉ chực chờ bùng nổ. đọc thêm...

Chữ Vạn – Vùng lầy của tình yêu mù quáng

Ngay từ trang mở đầu của “Chữ Vạn”, nhân vật kể chuyện của cuốn sách: Sonoko Kakiuchi đã không hề giấu giếm câu chuyện ngoại tình của mình như báo hiệu trước một chuỗi những cuộc phiêu lưu tình ái với đầy đủ những cung bậc cảm xúc hứa hẹn sẽ dẫn dắt người đọc vào một câu chuyện hấp dẫn và đầy rẫy những tình tiết bất ngờ. đọc thêm...

Nỗi buồn chiến tranh – Cuộc truy tìm nhân dạng của những nhân vật thời hậu chiến

Fielding đã từng chia sẻ rằng “cái dưỡng chất mà tôi đề xuất với độc giả ở đây không gì khác chính là bản chất con người”. Lời nói ấy của ông là một sự tuyên ngôn về lẽ sống của tiểu thuyết với con đường tìm kiếm, truy vấn những bản ngã của con người. Một nhà tiểu thuyết tài ba nắm lấy ánh sáng lương tri của thời đại mình, quẳng vào trong những góc tối để soi sáng các tình thế xã hội chưa từng được biết đến, làm bật lên gương mặt của nhân dạng con người đang hiện dần trong bóng đêm mịt mù của thời đại. Ta tìm kiếm trong cái khoảnh khắc đó một mùi hương thuốc lá, một bóng dáng con người mà ta biết ta sẽ chẳng bao giờ gặp được trong thời đại này hay bất cứ thời đại nào khác. Giây phút mà nhân dạng con người hiện ra trong tích tắc, họ lóe lên, sinh ra và chết đi trong cái đốm sáng ấy mãi mãi và bất tử với thời gian. Có lẽ trong vết tàn tích đổ nát của chiến tranh, cái khó nhất để tìm kiếm được chính là nhân dạng con người. đọc thêm...