Người khổng lồ ngủ quên – Khi ký ức bị chôn vùi

Mỗi lần đọc một cuốn sách mới của Kazuo Ishiguro tôi lại cảm thấy ngạc nhiên, bởi mỗi lần viết, ông lại thử nghiệm một thể loại mới với sự điêu luyện hiếm có nhưng vẫn không bao giờ mất đi những gì đã tạo nên tên tuổi của ông: cái nhìn chiêm nghiệm về cuộc đời, về ký ức và sự lãng quên. “Người khổng lồ ngủ quên” là một cuốn sách khác thường như thế, lần này ông thử sức với thể loại văn học kỳ ảo, cùng những chàng hiệp sĩ, những con quỷ và một con rồng.

đọc thêm...

Đất rừng phương Nam – Một mảnh tình của người dân Nam Bộ

Có lẽ tuổi thơ thế hệ cuối 8x như tôi ít ai không biết đến bộ phim “Đất phương Nam” như một ký ức về một vùng đất đẹp đẽ kể về quá trình lưu lạc của cậu bé An đi tìm cha. Một thời gian rất lâu sau đó, tôi mới đọc “Đất rừng phương Nam” của nhà văn Đoàn Giỏi, trí nhớ của tôi về bộ phim gần như đã mất hết, nhưng cảm xúc của cuốn sách mang lại cũng giống hệt như khi tôi xem phim (mà tôi vẫn còn nhớ): đó là sự trong trẻo và ấm áp của tình người.

đọc thêm...

Cẩm nang đốt nhà các văn hào New England – Khi quá khứ thích đùa dai

Đầu tiên, tôi phải báo trước với các bạn rằng đây hoàn toàn không phải là một cuốn sách kỹ năng, có nghĩa là những ai đang thù hận ai đó, như cái cách người ta thường nói: “ta sẽ đốt nhà ông/bà ấy cho bõ ghét.” muốn tìm một cuốn cẩm nang về việc đốt nhà, với sự chỉ dần từng bước phải làm thế nào thì hãy tránh xa cuốn sách này ra, đây không phải là cuốn sách các bạn cần đâu. Vậy cuốn sách này dành cho ai? Đầu tiên là những người yêu thích sự hài hước vì xuyên suốt cuốn sách là một chuỗi những sự kiện cười ra nước mắt, thứ nữa, dành cho ai yêu thích văn chương, vì các nhà văn/nhà thơ cổ điển cứ lần lượt được nhắc tới trong sách, dù sau đó nhà các vị này có cháy ra thành tro đi chăng nữa nhưng tôi nghĩ vẫn rất đáng để thử, ngoài ra ai đang có rắc rối với bố mẹ mà không biết gỡ cái mớ bòng bong ấy từ đâu thì cuốn sách này sẽ giúp bạn (hoặc không giúp được tí nào cả, ai mà biết được).

đọc thêm...

Những sợi tơ buồn hay tản mạn về Quấn Quít của Émile Ajar

Tôi nghĩ về những sợi tơ buồn cứ vấn vít mãi trong lòng con người ta rồi đan bện chặt dần theo năm tháng. Những sợi tơ buồn, những nỗi buồn nhỏ nhặt được giăng kiên trì mỗi ngày. Một ít. Gần đây tôi có đọc quyển “Quấn quít ” của Romain Gary, tôi tâm đắc cách ông nhìn vào được những nỗi buồn tế vi, sâu kín nhất của con người, đặc biệt trong thời hiện đại.  

đọc thêm...