Và Rồi Núi Vọng (Khaled Hosseini) – Khắc Khoải, Âm Vang và Ngọt Ngào

Ngay từ nhan đề của cuốn sách, ta đã có một linh cảm về những gì cuốn sách mang lại: một câu chuyện khắc khoải, âm vang mãi ngay cả khi ta đã đóng cuốn sách lại, những mảnh đời trong “Và Rồi Núi Vọng” sẽ tiếp tục bám lấy tâm trí ta với cái cảm giác mất mát, không trọn vẹn khó nói nên lời. Nhưng tất cả những gì đọng lại vẫn có chút gì đó ngọt ngào, như cái cảm giác an ủi mỗi khi ta đứng trên một ngọn núi mà phóng tầm mắt ra xa nhìn ngắm “những ngọn đồi mềm mại và bầu trời cao xanh, mặt trời lặn sau cối xay gió, và trùng trùng điệp điệp là những dãy núi mù sương cứ mờ dần, mờ dần nơi chân trời.” đọc thêm...

retro

“Thiên đường thì buồn”

Người Đua Diều (Khaled Hosseini) – “Vì cậu cả ngàn lần rồi”

“Mỗi chúng ta ít nhiều đều có những người bạn từ thuở ấu thơ, cùng nhau lớn lên keo sơn gắn bó. Chúng ta cũng dễ dàng bắt gặp những tình bạn đẹp trong các tác phẩm văn học như Ba Chàng Ngốc của Chetan Bhagat hay Chiến Binh Cầu Vồng của Andrea Hirata. Thế nhưng, trong tình bạn khi có bất cứ lỗi lầm nào đó xảy ra không phải ai cũng có thể chiến thắng được chính bản thân mình” đọc thêm...