Bãi Hoang (Jean – René Huguenin) – Một Mùa Hè Buồn Bã Dịu Dàng

Được xuất bản khi Huguenin chỉ mới 24 tuổi, cuốn tiểu thuyết như một thiên thạch độc đáo đi qua bầu trời văn học Pháp và vẫn để lại dư chấn đến tận ngày nay – đây cũng là cuốn tiểu thuyết duy nhất của Huguenin, nhà văn đoản mệnh đã ra đi trong một tai nạn xe hơi khi mới 26 tuổi, và ta tự hỏi, nếu không phải ra đi khi còn rất trẻ như vậy, Huguenin còn có thể viết gì? Bởi “Bãi Hoang” quá đẹp và buồn bã, như một phần tuổi trẻ hoang mang của ông đã được gửi gắm vào trong cuốn tiểu thuyết dịu dàng này. đọc thêm...

Istanbul, Hồi Ức và Thành Phố (Orhan Pamuk) – Bức Tranh Về Một Đô Thị Điêu Tàn

“Tôi không muốn là một họa sĩ. Tôi sẽ trở thành một nhà văn.” – Orhan Pamuk đã kết thúc cuốn sách kể về thành phố nơi ông sinh ra và lớn lên cùng với những hồi ức về nó như thế, một quyết định sau những đêm dài lang thang trong đô thị đổ nát điêu tàn và những buổi chiều ngồi vẽ tranh trên căn gác mái, khi cuộc đời chưa biết trôi về đâu, và tương lai thì mờ mịt, cũng như bao chàng thanh niên ở độ tuổi ông khi ấy, phân vân không biết đâu là đam mê của mình, chơi vơi giữa những lựa chọn và đặc biệt, khi ông bị đè nặng bởi cái nỗi buồn và sự ám ảnh không dứt của thành phố nơi ông sống trọn cuộc đời. đọc thêm...

Sau Mưa (William Trevor) – Chỉ Còn Lại Nỗi Buồn

Tựa đề của tập truyện ngắn này dễ khiến người đọc hiểu lầm, bởi vì sau cơn mưa ta mong đợi một điều gì sáng sủa, một khởi đầu mới cho những câu chuyện của mình, những u ám sẽ tan biến chỉ còn để lại bầu trời và cuộc đời rực rỡ, rõ ràng. Thế nhưng sau những cơn mưa trong tập truyện ngắn của William Trevor ta lại thấy một sự uể oải, sự tàn phá khủng khiếp như một cơn bão của những sự kiện nhất định trong cuộc đời, ẩn dưới bề mặt êm đềm của đời sống, những nhân vật trong tập truyện “Sau Mưa” là đầy những trăn trở u hoài mà cơn mưa kia như một dấu ấn trong cuộc đời của họ, không thể nào tẩy xóa được. đọc thêm...

Ichiro (Chi Mai)

Mặt trời đang lên trên những tàng cây tối thẫm. 5 giờ 30 sáng. Ở Đức vào mùa hè, tháng 5 như thế này, trời sáng vội và cứ là ngày mãi đến hơn 9 giờ tối. Giờ này, chắc Ichiro vẫn đang trên máy bay về lại Nhật. Ichiro yêu quý nhất trần đời của tôi! Anh 47 tuổi, đã ly hôn hơn 10 năm và sống tại Tokyo. Theo yêu cầu của hãng, anh thuyên chuyển ngắn hạn sang văn phòng Đức nơi tôi làm. đọc thêm...