Những nẻo đường đời và những bản tình ca khác – Khúc hát ngọt ngào của những người phụ nữ

Những ngày cuối năm, thời tiết khá kỳ cục khi bỗng dưng lại mưa to, tôi đọc lại “Những nẻo đường đời và những bản tình ca khác” của Le Clézio và cảm giác từng câu chữ của cuốn sách dịu dàng chảy vào tâm trí với những câu văn thấm đẫm nỗi buồn và đầy khao khát tự do. đọc thêm...

retro

“Thiên đường thì buồn”

Người đi dây (Colum McCann)

Ở một góc nhìn hoàn toàn tách biệt với bộ phim The Walk (2015, Robert Zemeckis) và Man on wire (2008, James Marsh), nhưng cuốn sách Người đi dây (Let the great world spin) của Colum McCann lại cung cấp cho tôi nhiều dư chấn về cuộc sống, cho phép tôi nhìn thấy cuộc sống bị phá hủy bởi nỗi đau, và cách mà chúng ta tìm kiếm niềm tin, tìm lại thăng bằng như nghệ sĩ đi dây Philipe Petit. Đó là những câu chuyện của người dân dưới mặt đất, “những người nhìn thấy anh ta đều sững lặng”, và tất là là những gì liên quan đến sự tự do mà họ không bao giờ đạt được. Thành tựu to lớn của McCann ở đây không phải chỉ để kể về câu chuyện đã xảy ra giữa Tòa tháp đôi New York ngày 7/8/1974, là sự khởi đầu của một kỷ nguyên của tự do của Mỹ và kết thúc vào ngày 11/9/2001, mà là để phác họa hình ảnh của những con người đạt được sự tự do hoàn hảo. đọc thêm...

Tay sát thủ mù – Chuyện kể của “Người đàn bà thép” dịu dàng

Tay sát thủ mù” — cuốn sách được xuất bản tại Việt Nam của nữ văn sĩ người Canada Margaret Atwood không chỉ kể một câu chuyện mà là bốn câu chuyện lồng ghép vào nhau.

Trong cuốn sách, Atwood thể hiện bà là bậc thầy trong việc tạo ra những cuốn tiểu thuyết phức tạp với các tình tiết dày đặc, đan xen nhau bằng những người dẫn chuyện tỉ mỉ và những dòng thời gian nhảy cóc, Atwood khiến người đọc dính chặt vào những câu chuyện của bà, bị bà dẫn dắt qua từng câu chữ với cốt truyện xoay chuyển bất ngờ, và từ từ mở từng lớp một để đi đến sự thật. Thế nhưng, “Tay sát thủ mù” không phải là một cuốn sách mà ta có thể đọc một lèo, hoặc bỏ qua một bên sau khi đọc xong, đây là cuốn tiểu thuyết thử thách sự kiên nhẫn của người đọc và xứng đáng được đọc đi đọc lại nhiều lần. đọc thêm...

retro

“Thiên đường thì buồn”

Khu vườn mùa hạ (Kazumi Yumoto) – Trong Kí Ức Nhỏ Của Tôi

Ở Sài Gòn lúc này đang là mùa Khô nhưng thật lạ là theo nhịp sinh học của tôi thì đang là mùa hè… Có lẽ là do vào cùng thời điểm cách đây vài năm tôi đã tìm thấy “Khu vườn mùa hạ” của Kazumi Yumoto, một cuốn sách nói về cái chết nhưng lại tràn đầy sự sống. đọc thêm...

retro

Người yêu sách đã sáng lập Đọc Sách.

Bệnh nhân người Anh (Michael Ondaatje) – Một Vần Thơ Ý

Ta sẽ làm gì nếu một ngày tỉnh dậy và không còn biết mình là ai, không còn nhớ khuôn mặt của mình trông như thế nào vì nó đã bị cháy xạm đi mất? Ta nằm đó chờ cho đau đớn qua đi dưới thứ ánh sáng le lói bám đầy mùi chiến tranh? Hay ta sẽ trông đợi cái thứ chất lỏng mang tên Morphine sẽ làm cho những mãnh vụn kí ức được nối liền trong một phút giây ngắn ngủi? Trước mắt chúng ta không còn gì cả, tất cả đều đã bị thiêu đốt, thân xác, tên tuổi, và cả kỉ niệm… đọc thêm...

retro

Người yêu sách đã sáng lập Đọc Sách.

Quấn quít

Chi tiết đáng nhớ nhất trong Quấn-Quít có lẽ chính là lúc Cousin cầm bó hoa violet màu tím vẫn cắm trong ly nước chạy đi tìm người con gái mà anh thích, chi tiết ấy có gì đó vừa buồn cười, vừa đẹp đẽ, vừa cảm động như chính cái cảm giác mà cả cuốn sách mang lại, hình ảnh ấy cũng thể hiện rõ ràng nhất chân dung của Cousin: một người đàn ông cô độc với tràn ngập tình yêu. đọc thêm...

retro

“Thiên đường thì buồn”