Sau Mưa (William Trevor) – Chỉ Còn Lại Nỗi Buồn

Tựa đề của tập truyện ngắn này dễ khiến người đọc hiểu lầm, bởi vì sau cơn mưa ta mong đợi một điều gì sáng sủa, một khởi đầu mới cho những câu chuyện của mình, những u ám sẽ tan biến chỉ còn để lại bầu trời và cuộc đời rực rỡ, rõ ràng. Thế nhưng sau những cơn mưa trong tập truyện ngắn của William Trevor ta lại thấy một sự uể oải, sự tàn phá khủng khiếp như một cơn bão của những sự kiện nhất định trong cuộc đời, ẩn dưới bề mặt êm đềm của đời sống, những nhân vật trong tập truyện “Sau Mưa” là đầy những trăn trở u hoài mà cơn mưa kia như một dấu ấn trong cuộc đời của họ, không thể nào tẩy xóa được. đọc thêm...

retro

“Thiên đường thì buồn”

Những Người Đàn Ông Không Có Đàn Bà (Haruki Murakami)

Mình đã đọc được đâu đó câu này: “Nếu con gái thích đọc ngôn tình, thì con trai thích đọc Musso”. Ắt hẳn câu trên đã thiếu một vế: “ …, và cả con gái, con trai đều thích Haruki Murakami”. Nếu bạn là một con người lãng mạn, nhưng phần nhiều cũng rất lí trí, thì không thể bỏ qua Những người đàn ông không có đàn bà của Haruki Murakami. đọc thêm...

Viễn Vọng (Patrick Deville) – Yêu thương không nói thành lời

Patrick Deville thường nói: “Nếu có một thông điệp nào đó thì tôi sẽ diễn đạt nó trong một bài báo hay một bài tiểu luận. Còn văn chương thì không có thông điệp. Thông điệp duy nhất của văn chương chính là sự hiện diện của nó và tự do mà nó mang lại”. Tôi rất thích cách nhìn của Patrick, và nó được thể hiện rất rõ trong Viễn vọng. Xuyên suốt từ đầu đến cuối, mọi chuyện vẫn bõ ngõ đó, không có một câu trả lời chính xác, không đưa ra một thông điệp rõ ràng, tác giả như thách đố người đọc “Rồi kết quả sẽ như thế nào?”. Mỗi đọc giả sẽ có câu trả lời cho riêng mình, tùy thuộc vào quan điểm của mỗi cá nhân. đọc thêm...

Quán Gió (Ngọc Giao) – Số Kiếp Con Người Trong Khoảnh Khắc Chuyển Giao Thời Đại

Ngọc Giao viết Quán gió ở tuổi 37, cái tuổi không phải quá trẻ để chỉ có những suy nghĩ bồng bột, nhưng cũng không gọi là đủ già để có một cái nhìn rộng lượng và thấu suốt về cuộc vặn mình chuyển giao của thời đại. Ông hoàn thành tác phẩm vào mùa thu 1948 nơi vùng tạm chiếm- ít nhiều ảnh hưởng tới cái nhìn về cách mạng của ông. đọc thêm...

retro

“Người ta đâu có yêu việc thở”

Gọi Em Bằng Tên Anh (André Aciman) – Mùa Hè Tươi Ngon Như Quả Đào Mọng Nước

Khi cầm cuốn sách này lên, lật giở đến một trang bất kỳ và đọc lướt qua, ắt hẳn bạn sẽ bị quyến rũ ngay lập tức bởi những lời văn đẹp như thơ, trong một khung cảnh cũng đẹp không kém: mùa hè nước Ý, bạn sẽ nhanh chóng bị cuốn vào mối tình đẹp đẽ giữa Elio và Oliver và được đắm chìm trong những câu chữ đầy rung động về mối tình đầu. đọc thêm...

retro

“Thiên đường thì buồn”

Mơ Lam Kinh (Đinh Phương) – Sương Mù Che Phủ Những Kiếp Người

Thật có chút gì đó không công bằng khi dán nhãn 13 truyện trong tập truyện ngắn “Mơ Lam Kinh” của Đinh Phương là những truyện viết về lịch sử vì khi đọc cuốn sách, tôi chỉ thấy những nhân vật lịch sử hiện lên loáng thoáng và bị nhấn chìm dưới lớp sương mù dày đặc mà Đinh Phương tạo ra cho các câu chuyện của mình, cũng như những cuốn sách trước đây của anh, những nhân vật trong “Mơ Lam Kinh” vẫn luôn đấu tranh để thoát khỏi sự chìm khuất của thời gian, bị ám ảnh bởi sự tồn tại và đôi lúc, dường như, đang sống giữa lằn ranh của hai thế giới. đọc thêm...

retro

“Thiên đường thì buồn”

Ghi Chép Dưới Hầm (Fyodor Dostoevsky) – Bên Trong Một Con Người

Khi đọc tựa đề của sách, tôi mường tượng ra cảnh một người ở dưới hầm và ghi chép lại cuộc sống cực khổ nơi đây, nhưng mọi dự đoán đều sai. Ghi chép dưới hầm của Fyodor Dostoesky kể chuyện đời thực tế từng chi tiết, để lại dư âm sâu sắc trong tôi sau nhiều ngày đã đặt cuốn sách xuống. đọc thêm...

Thú Tội (Minato Kanae) – Nếu như…

Đầu năm 2018, cả nước rộ lên phong trào ký tên kêu gọi Nhật Bản xét xử sớm vụ án bé Linh. Báo chí dành không ít giấy mực để viết, dư luận dành không ít bình luận cũng như hành động về vụ việc, nhưng thực sự mọi chuyện vẫn là dấu chấm hỏi. Người trong cuộc chưa thể hiện hết nội dung, người ngoài cuộc thì chạy theo phong trào. Ai đúng, ai sai, tội ác có phải cứ “rành rành” như mọi người vẫn nghĩ, chỉ có thời gian mới trả lời hết được. đọc thêm...

Vu Khống (Linda Lê) – “Viết, là tự lưu đày bản thân”

Với Linda Lê, “viết, là tự lưu đày bản thân”(1), là đi vào cái cõi hoang sơ của chính mình và bị giam ở đó mãi mãi, là đi vào sa mạc của những ám ảnh nóng bỏng luôn muốn thiêu đốt thân xác chờ đợi làn nước mát lành của một tình yêu xoa dịu. Đọc Linda Lê để thấy con người ta có thể bị lưu đày khi nào và nhiều cách như thế nào, từ sự lưu đày của một cá nhân bị xã hội khước từ cho đến tự lưu đày tức là tự khước từ chính mình. Sự lưu đày căn cước này cũng chính là đặc trưng của văn học tự thuật và văn học di dân có nguyên nhân sâu xa từ sự mất mát về gốc rễ. Trong Vu khống, Linda Lê vẫn tiếp tục viết về những ám ảnh trở đi trở lại trong toàn bộ cuộc đời và tác phẩm bà, nhưng quyển này nhấn mạnh đến cảm giác bị khước từ và tội lỗi. Để hài lòng với cuộc đời rạch ròi ý nghĩa, luôn phải có quan tòa và kẻ bị kết tội. Anh không thể nào vô tội giữa cuộc đời này nữa, bằng cách nào đó, anh bị vu khống. đọc thêm...