Pierre và Jean (Guy de Maupassant) – Những Nếp Gấp Sau Tấm Màn Bình Dị

Như Milan Kundera nói, đọc một quyển tiểu thuyết cũng giống như hành động “vén màn”, cái bức màn phủ lấp lên đời sống bình dị. Pierre và Jean của Maupassant cũng làm như thế theo đúng như những gì ông viết trong phần tản mạn về tiểu thuyết đầu quyển sách: “Tóm lại, nếu Nhà Tiểu thuyết hôm qua chọn và kể về những khủng hoảng của cuộc sống, những trạng thái gay gắt của tâm hồn và trái tim, thì Nhà tiểu thuyết ngày nay viết lịch sử của trái tim, của tâm hồn và trí tuệ trong trạng thái bình thường”. Cái tấm bình phong được Maupassant vén lên một cách rất tự nhiên, bởi cách làm nghệ thuật của ông là “thận trọng và soạn sửa”: nó được bắt đầu từ những cơn gió tự nhiên của biển cả và không báo trước cơn bão giông của số phận, làm lay rũ những nếp gấp trong tâm hồn con người. đọc thêm...

Vượt sóng (Linda Lê) – Bức hoạ một nhà văn phức cảm

“Tôi nói về cái chết, như nói về tình yêu, về khát khao, về nỗi sợ tồn tại trên đời, về hạnh phúc được khám phá Người Khác, được đắm chìm trong sách vở, được tự tạo cho mình cả một thế giới thông qua văn chương, vốn cũng dạy ta khả năng chịu đựng và mang lại cho ta mong muốn không ngừng tự đặt ra các thách thức” (Trích bài viết “Linda Lê – Đọc, viết và lắng nghe thế giới” trên vietinfo.eu). Trong Vượt sóng, Linda Lê tiếp tục viết về cái chết – cái chết của một nhà văn tài năng nhưng không thành công, cuộc đời anh như một mối tơ vò, phức tạp và khác thường, thôi thúc người đọc khám phá. đọc thêm...

Tazaki Tsukuru Không Màu Và Những Năm Tháng Hành Hương (Haruki Murakami) – Phác Họa Cái Không Và Sự Mất Mát

Vẫn chuyên chú khám phá sự sâu thẳm của bản ngã, qua mỗi tác phẩm Murakami lại xây thêm những bậc thang đổ dốc vào tâm hồn con người bằng những tảng chữ đầy sức nặng của lối diễn đạt giàu cảm xúc và hình tượng. Trong quyển tiểu thuyết Tazaki Tsukuru không màu và những năm tháng hành hương, Haruki Murakami đã tìm được một lối diễn đạt mới về sự trống rỗng của cá thể và sự chiếm hữu của mất mát. đọc thêm...

Hồn Hồ Ly (Trần Nhựt Thanh Vân) – Một Hoài Phố Ma Mị và Hỗn Loạn

Mỗi năm vào dịp lễ Vu Lan – ngày lễ của những vong hồn vất vưởng – cánh cửa giữa người sống và người chết được mở ra, và những linh hồn lang thang được người thân của mình dâng lên những món ăn ngon lành nhất với hy vọng những tội lỗi của họ sẽ được tha thứ. Và Hoài Phố vào thế kỷ XVII trong ngày lễ xá tội vong nhân cũng tấp nập như thế, nhưng bữa tiệc ấy không chỉ đơn thuần là cuộc đại lễ của người chết, mà còn nhuốm phần kinh dị khi đó là bữa tiệc của một kẻ ăn thịt người, bốn bà lão đã mất tích và những phần còn lại của thân thể họ được gửi thẳng đến nha môn như một lời thách thức, cùng một lá thư của người tự gọi mình là Kẻ Sành Ăn. đọc thêm...

retro

“Thiên đường thì buồn”

Bãi Hoang (Jean – René Huguenin) – Một Mùa Hè Buồn Bã Dịu Dàng

Được xuất bản khi Huguenin chỉ mới 24 tuổi, cuốn tiểu thuyết như một thiên thạch độc đáo đi qua bầu trời văn học Pháp và vẫn để lại dư chấn đến tận ngày nay – đây cũng là cuốn tiểu thuyết duy nhất của Huguenin, nhà văn đoản mệnh đã ra đi trong một tai nạn xe hơi khi mới 26 tuổi, và ta tự hỏi, nếu không phải ra đi khi còn rất trẻ như vậy, Huguenin còn có thể viết gì? Bởi “Bãi Hoang” quá đẹp và buồn bã, như một phần tuổi trẻ hoang mang của ông đã được gửi gắm vào trong cuốn tiểu thuyết dịu dàng này. đọc thêm...

retro

“Thiên đường thì buồn”

Sau Mưa (William Trevor) – Chỉ Còn Lại Nỗi Buồn

Tựa đề của tập truyện ngắn này dễ khiến người đọc hiểu lầm, bởi vì sau cơn mưa ta mong đợi một điều gì sáng sủa, một khởi đầu mới cho những câu chuyện của mình, những u ám sẽ tan biến chỉ còn để lại bầu trời và cuộc đời rực rỡ, rõ ràng. Thế nhưng sau những cơn mưa trong tập truyện ngắn của William Trevor ta lại thấy một sự uể oải, sự tàn phá khủng khiếp như một cơn bão của những sự kiện nhất định trong cuộc đời, ẩn dưới bề mặt êm đềm của đời sống, những nhân vật trong tập truyện “Sau Mưa” là đầy những trăn trở u hoài mà cơn mưa kia như một dấu ấn trong cuộc đời của họ, không thể nào tẩy xóa được. đọc thêm...

retro

“Thiên đường thì buồn”

Những Người Đàn Ông Không Có Đàn Bà (Haruki Murakami)

Mình đã đọc được đâu đó câu này: “Nếu con gái thích đọc ngôn tình, thì con trai thích đọc Musso”. Ắt hẳn câu trên đã thiếu một vế: “ …, và cả con gái, con trai đều thích Haruki Murakami”. Nếu bạn là một con người lãng mạn, nhưng phần nhiều cũng rất lí trí, thì không thể bỏ qua Những người đàn ông không có đàn bà của Haruki Murakami. đọc thêm...

Viễn Vọng (Patrick Deville) – Yêu thương không nói thành lời

Patrick Deville thường nói: “Nếu có một thông điệp nào đó thì tôi sẽ diễn đạt nó trong một bài báo hay một bài tiểu luận. Còn văn chương thì không có thông điệp. Thông điệp duy nhất của văn chương chính là sự hiện diện của nó và tự do mà nó mang lại”. Tôi rất thích cách nhìn của Patrick, và nó được thể hiện rất rõ trong Viễn vọng. Xuyên suốt từ đầu đến cuối, mọi chuyện vẫn bõ ngõ đó, không có một câu trả lời chính xác, không đưa ra một thông điệp rõ ràng, tác giả như thách đố người đọc “Rồi kết quả sẽ như thế nào?”. Mỗi đọc giả sẽ có câu trả lời cho riêng mình, tùy thuộc vào quan điểm của mỗi cá nhân. đọc thêm...