Sau Mưa (William Trevor) – Chỉ Còn Lại Nỗi Buồn

Tựa đề của tập truyện ngắn này dễ khiến người đọc hiểu lầm, bởi vì sau cơn mưa ta mong đợi một điều gì sáng sủa, một khởi đầu mới cho những câu chuyện của mình, những u ám sẽ tan biến chỉ còn để lại bầu trời và cuộc đời rực rỡ, rõ ràng. Thế nhưng sau những cơn mưa trong tập truyện ngắn của William Trevor ta lại thấy một sự uể oải, sự tàn phá khủng khiếp như một cơn bão của những sự kiện nhất định trong cuộc đời, ẩn dưới bề mặt êm đềm của đời sống, những nhân vật trong tập truyện “Sau Mưa” là đầy những trăn trở u hoài mà cơn mưa kia như một dấu ấn trong cuộc đời của họ, không thể nào tẩy xóa được.

Cơn mưa ấy có thể là những biến động rõ ràng trong cuộc đời của các nhân vật như cuộc tái giá trong “Những bà vợ của người thợ chỉnh dương cầm”, khi người vợ sau vẫn muốn xóa sạch dấu vết cuộc hôn nhân đầu tiên ra khỏi cuộc đời của người chồng để rồi phải lo âu thậm chí phải dối trá mà không hề biết bà có một vị trí nhất định, khác biệt trong trái tim ông, đó có thể là một vụ ngoại tình trong “Một tình bạn” khi người chồng cứ khăng khăng nguyên nhân của vụ ngoại tình ấy xuất phát từ sự sắp xếp của cô bạn thân của người vợ để từ đó tình bạn của họ phải tan rã, đó có thể là một vụ li dị trong “Kịch đời con trẻ” để rồi số phận hai đứa trẻ xa lạ gắn kết với nhau mang theo trong mình những vết thương từ cuộc hôn nhân cũ mà sự ngây thơ của chúng chưa kịp nhận ra mà cứ diễn đi diễn lại nhiều lần những cuộc cãi vã chúng chứng kiến, đó có thể là một vụ giết người như trong “Mẹ của Gilbert” người luôn ám ảnh rằng đứa con mình có tư chất của một kẻ phạm tội để lý giải những điều không bình thường của cậu, hay để lấp liếm đi cái tình cảm không trọn vẹn đủ đầy bà dành cho cậu con, mà phần nào bà cũng cảm thấy có lỗi.

Cơn mưa ấy cũng có thể là những sự kiện nhỏ bé, thoáng qua như một lá thư trong “Một ngày” khiến bà vợ không thể có con bị ám ảnh rằng người chồng đang có một cuộc tình với một cô tình nhân trẻ hơn, để rồi tự trách cứ mình khi không thể sinh nở, đó còn là một vụ cướp đường như trong “Một vụ việc nhỏ” khi những tên cướp dù bị thấy mặt nhưng vẫn bị xiêu lòng trước sự bất lực của một ông lão là nạn nhân của chúng và nhận ra sự choáng ngợp của viễn cảnh giết người, đó có thể là một câu nói tưởng chừng ngây thơ của đứa con gái từ khi còn nhỏ tuổi trong “Cưới Damian” và khiến hai vợ chồng băn khoăn lo sợ và cuối cùng đành phải buông xuôi trước viễn cảnh con gái mình sẽ nhất quyết thực hiện lời nói rằng sẽ cưới người bạn của bố mẹ – già hơn cô gần 30 tuổi.
William Trevor đặc biệt biết cách đi sâu vào những mối quan hệ và sự không chắc chắn dễ dàng tan vỡ của chúng. Ông khiến chúng ta đặt câu hỏi về những người xung quanh mình, rằng ta hiểu họ đến đâu và mối quan hệ với họ đáng giá đến mức nào. Ông biết được những suy tư trăn trở, rất con người của các nhân vật khiến người đọc cảm thấy gần gũi và đồng cảm, nằm dưới những cuộc đời mà ta tưởng chừng êm ả kia là những sóng gió bão lòng mà chỉ người trong cuộc có thể thấu hiểu. Những nhân vật trong tập truyện ngắn của ông đa số đều là những người đến ngưỡng bên kia của cuộc đời, thế nhưng điều đó không làm họ tự tin và thanh thản hơn khi đối mặt với những sự lựa chọn, nhưng điều ta dễ dàng nhận ra là cùng với thời gian, họ học được cách chịu đựng và khôn ngoan hơn khi biết phớt lờ và giữ kín những điều gây nguy hại đến tình cảm của họ dành cho người mà họ yêu mến. Họ có thể hy sinh sự cảm thông và được thấu hiểu để đổi lấy sự bình yên, nhưng thật sự sau đó họ có được bình yên hay không, ta thật khó để mà biết được.

Như một nhân vật trong tập truyện ngắn của ông, William Trevor “luôn ngừng lời trước khi đi đến cái kết của câu chuyện; thậm chí khi chỉ còn một chút nữa thôi”, ông “cũng không kể hết mà để lại cho trí tưởng tượng làm việc”, có phải đối với ông, những trang viết dù có kết thúc đi nữa thì cuộc đời vẫn cứ tiếp diễn, thời gian vẫn trôi, và những nhân vật của ông đã có đời sống riêng của mình vượt ngoài những gì ông viết. Với cách viết từ tốn, xoáy sâu vào nội tâm nhân vật, ông không có chút nào dồn dập khi miêu tả nỗi đau, những nốt sần ấy khiến ta bải hoải rất lâu sau khi dấu chấm đã được đặt, trang sách đã được lật qua.

retro

“Thiên đường thì buồn”

Leave a Reply

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.