Etta và Otto và Russel và James (Emma Hooper) – Bức Thư Tình Gửi Thảo Nguyên

Câu chuyện trong “Etta và Otto và Russel và James” mở đầu bằng một bức thư kỳ lạ: “Em ra biển đây. Từ bé đến giờ em không biết biển là gì. Em sẽ cố gắng nhớ đường về.”. Với những dòng thư như thế, Etta, đã ngoài 80 tuổi, cứ thế ra đi, thẳng tiến về hướng đông để được nhìn thấy biển, những bước đi của bà từ tốn, chậm rãi nhưng chắc chắn và không hề có dấu hiệu mệt mỏi hay phải dừng lại, đặc biệt khi bà có một chú sói đồng hành (mà bà đặt tên là James).

Cùng với những bước chân của Etta, câu chuyện của các nhân vật từ từ lật mở, vùng quê của Canada từ từ hiện ra chân thật sống động với câu chuyện của Etta và Otto và Russel từ thuở ấu thơ. Nhà chỉ có hai chị em, người chị mất sớm vì nhiễm trùng khi sinh, Etta quyết tâm trở thành một giáo viên và đã đấu tranh (thậm chí có phần ma mãnh) để có một chân trong ngôi trường làng nơi Otto và Russel theo học. Ngược lại với Etta, Otto có tận 14 anh chị em và phải thay phiên nhau làm công việc nhà, đỡ đần công việc đồng áng với bố mẹ, trong một lần tình cờ, cậu bé Russel (mất cha, phải ở nhờ nhà chú là hàng xóm của bố mẹ Otto) tình cờ lọt vào gia đình Otto để từ đó trở thành một thành viên của gia đình.

Bước ngoặc của câu chuyện về bộ ba có lẽ ngay lúc Otto quyết định lên đường chiến đấu, ta sẽ thấy sự trưởng thành của cậu trong môi trường cận kề cái chết, cô đơn và khao khát được yêu thương, từ những bức thư gửi về từ tiền tuyến cho Etta, một mối dây liên kết đã từ từ hình thành giữa họ, và sau đó nó trở thành tình yêu, một cách chậm rãi, thuyết phục và đầy dịu dàng. Russel – tật nguyền và không muốn ra chiến trường – quyết định ở lại và trở thành chủ trang trại với một tình yêu nồng nàn không thể nói thành lời dành cho Etta, tình yêu ấy vẫn còn đeo bám Russel đến tận khi trở thành một ông già bị ám ảnh bởi những chú hươu.

Đan xen những câu chuyện quá khứ và hiện tại của Etta và Otto và Russel, người đọc từ từ có một hình dung rõ nét về tính cách và con người của từng nhân vật và chắc chắn sẽ yêu mến họ, bởi những nhân vật trong cuốn sách đều đáng yêu và chân thành. Có lẽ đã lâu lắm rồi mới có một cuốn sách mà tất cả các nhân vật đều khiến tôi yêu quý, mỗi người đều khiến tôi có cảm tình theo những cách khác nhau, cả con người của họ trong quá khứ lẫn những ông bà già có phần lẩm cẩm lúc hiện tại. Chuyến đi của Etta không chỉ đơn thuần để khám phá những điều ẩn giấu sâu thẳm bên trong bà và hàn gắn những điều trong quá khứ mà còn để nhớ lại những tình cảm mà ngỡ như đã quên đi.

Cách viết của Emma Hooper rất đỗi giản dị và đi vào lòng người, khiến tôi cảm thấy được sưởi ấm và tin vào tình yêu của các nhân vật dành cho nhau, đó có thể là tình cảm gia đình, tình bạn và tình yêu kéo dài cả hàng thập kỷ nhưng không hề có dấu hiệu phai nhạt. Dĩ nhiên, cuốn sách vẫn có những khoảng khắc buồn buốt tim những nỗi buốn ấy vẫn rất đỗi dịu dàng và ta tin tưởng rằng, dù nó có lớn lao, sâu đậm đến thế nào thì các nhân vật mà ta yêu mến cũng sẽ vượt qua bằng tình yêu to lớn, bao la của họ cùng sự tin tưởng và không bỏ cuộc của họ: “Nó khiến mình muốn tiếp tục làm và không bao giờ ngừng lại. Ta đang làm nghĩa là ta đang sống và ta đang sống tức là ta thắng, đúng không?”

Emma Hooper
Emma Hooper (Nguồn: http://www.simonandschuster.net/authors/Emma-Hooper/426707805)

Vùng quê Canada qua ngòi bút của Emma hiện lên sống động, đẹp đẽ và giàu màu sắc, tôi thật sự xúc động trước sự hồn hậu của những người nông dân, tình yêu vô bờ bến và không tính toán của họ dành cho những người thân và hàng xóm. Cùng với sự hoang dã và đẹp đẽ được miêu tả trong bước đi của Etta cùng chú sói James, với cuốn sách đầu tay, Emma Hopper chắc hẳn khiến đất nước của mình tự hào, như tâm sự của chính cô rằng cuốn sách như một bức thư tình cô gửi đến quê hương, vùng thảo nguyên Canada lộng gió. Và chắc hẳn, bức thư tình của cô không chỉ khiến những người Canada cảm động mà tất cả những độc giả khi đọc cuốn sách của cô sẽ không thể nào quên được chuyến đi của Etta và cảm xúc của nó mang lại dù biết rằng: “có chuyến đi dài hơn đất trời và không thể đến nơi…”

retro

“Thiên đường thì buồn”

Leave a Reply

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.