Svetlana Alexievich – Người Ghi Chép Tương Lai

Năm 2015, giải Nobel văn chương được trao cho Svetlana Alexandrovna Alexievich, một cái tên khá lạ lẫm với bạn đọc không chỉ ở Việt Nam mà còn cả trên thế giới, và khi tìm hiểu, mọi người lại càng ngạc nhiên hơn khi biết được bà là một nhà báo chứ không phải là một nhà văn, một người thiên về thể loại phi hư cấu hơn là tiểu thuyết hay thơ kịch, và chính điều này đã dấy lên những mối nghi ngờ thậm chí là chỉ trích cho sự uy tín của giải thưởng văn học danh giá này. Thế nhưng, một trong những điều đáng quý của việc Svetlana Alexievich được trao giải Nobel văn chương, đó là Viện Hàn Lâm Thụy Điển đã trao cho bà cơ hội được cất tiếng nói của mình đến với nhiều người hơn nữa và trao cho bạn đọc cơ hội để biết đến những cuốn sách của bà, mà ắt hẳn chúng rất khác với những gì mà chúng ta đã từng đọc trước đây. đọc thêm...

Hoa Trên Mộ Algernon (Daniel Keyes)

Sự cô độc là một nỗi hạnh phúc vượt ngưỡng. Dường như mọi điều ta hướng đến trong mỗi hành động, đều để thoả mãn chính cái tôi. Ta thực hiện điều gì đó để khiến người khác vui? Không, để chính ta được vui khi cảm thấy mình có ích. Ta xây dựng giá trị nào đó mong làm cho xã hội tốt đẹp hơn? Không, để chính ta được tốt đẹp hơn, còn xã hội chỉ hưởng nhờ sự phát triển của bản thân mình mà thôi. Ta quá chăm lo suy nghĩ đến điều mà ta làm được cho thế giới mà thực ra, điều căn bản ta nên nghĩ đến là ta đang làm được gì cho bản thân mình. Cho đầy ắp sự cô độc cách thoả mãn của mình. đọc thêm...

Một Con Người (Christopher Isherwood) – Thẳm Sâu Đơn Độc

Những con sóng đen ngòm chồm lên, ngoạm lấy và nuốt chửng người đàn ông nọ vào hố xoáy của đơn độc trong đêm rồi trả lại mặt biển phẳng lặng dưới ánh bình minh tươi đẹp của ngày mai. Thoạt nhìn chỉ là một cú điện thoại trong đêm, rồi cái gã-bên-trong ấy bỗng dưng biến mất, chỉ để lại trên bờ ngày mai một cái vỏ tên George. Dường như mỗi một con người đều từng bị bắt cóc đi vào một ngày biển động và rồi không bao giờ tìm thấy lối về từ thẳm sâu đơn độc. đọc thêm...

Phương Trình Hạ Chí (Higashino Keigo) – Phương Trình Vô Nghiệm

Đâu phải phương trình nào có nhiều đáp án cũng được gọi là có nghiệm hay có vô số nghiệm. Một lần nữa, Keigo chứng tỏ cái tài kể chuyện bậc thầy của mình, chứng tỏ khả năng đưa ngòi bút len lỏi vào những góc khuất trong tâm hồn con người dẫu nhìn bên ngoài tất cả nhẹ tênh, nhàn nhạt như một buổi sáng mùa hè buồn thiu ở một thị trấn miền biển quạnh hiu. đọc thêm...

Tình Yêu Thời Hiện Đại Trong Một Số Tác Phẩm Văn Chương

Chuyện yêu đương thời nay có lẽ đã khác xa chuyện yêu đương thời xưa, trong cái thời đại mà sự phát triển của công nghệ khiến người ta kết nối dễ dàng hơn nhưng đồng thời cũng cô đơn hơn nhiều. Vì vậy đọc “Trà Hoa Nữ”, “Đồi Gió Hú” hay “Kiêu hãnh và định kiến” ta cũng sẽ thấy hay đấy, thú vị đấy nhưng ít nhiều sẽ cảm thấy hơi lạc điệu với đời sống hiện đại. Vậy giới trẻ hiện nay yêu như thế nào, câu hỏi này có lẽ là thật khó trả lời, bởi vì chúng ta không còn phải đợi vài tuần để nhận một lá thư, đi xe ngựa nhiều ngày để đến nơi gặp mặt, những cuộc nói chuyện và gặp gỡ diễn ra dễ dàng hơn nhưng vẫn khiến ta lúng túng. đọc thêm...

Chó Trắng (Romain Gary) – Của Chó và Người

Một nhà văn lớn là một người luôn trăn trở về cuộc đời và số phận của con người, và khi đọc “Chó Trắng” chúng ta không thể không nhận ra rằng bên cạnh là một nhà văn với những cuốn sách tuyệt vời, thì thông qua cuốn sách mang tính chất tự truyện này, Romain Gary còn là một con người có cái nhìn đầy nhân văn và thông tuệ về số phận của con người trong sự hỗn loạn của thời đại ông đang sống, nhưng những vấn đề ấy vẫn chưa bao giờ là lỗi thời, đặc biệt trong bối cảnh thế giới có nhiều sự chuyển dịch như hiện nay. đọc thêm...

Bí Mật Cuộc Đời Danh Họa và Điêu Khắc Gia Nổi Tiếng (Elizabeth Lunday) – Dạo Chơi Trong Thế Giới Nghệ Thuật

Có bao giờ bạn tự hỏi những thiên tài xuất hiện như thế nào? Họ sinh ra với tố chất sẵn có của một thiên tài và chỉ chờ cơ hội để thể tỏa sáng, hay thiên tài là do sự nỗ lực cố gắng không ngừng nghỉ trong việc khám phá cái mới và đập bỏ những giới hạn của bản thân. Đối với tôi thì là cả hai, với một tài năng thiên bẩm nếu không được đặt vào môi trường thích hợp và luôn luôn tạo ra những cái mới, thì những thiên tài sẽ nhanh chóng bị lãng quên khi không tạo ra được những tác phẩm để đời. Và với những thiên tài được nhắc tới trong “Bí mật cuộc đời các danh họa và điêu khắc gia nổi tiếng” thì những dấu ấn của họ ít nhiều vẫn còn tồn tại, người ta có thể không biết chính xác tên họ nhưng chắc chắn đã thấy những tác phẩm của họ ở đâu đó, đặc biệt với những người đã tạo ấn tượng sâu đậm đới với nền văn hóa đại chúng đến tận bây giờ. đọc thêm...

Danh Sách Của Schindler (Thomas Keneally)

Holocaust- cuộc diệt chủng người Do Thái, cái tên gây ám ảnh nhiều thế hệ. Thế nhưng, phải nói thật là hồi trung học tôi không có một chút ấn tượng gì về cuộc chiến thảm khốc này, lúc đó lịch sử là một môn học mà tôi có nhiệm vụ phải học, với rất nhiều dữ kiện, sự kiện, và mốc thời gian, sự đau thương của nó cũng được nói tới nhưng chẳng đậm sâu gì trong tâm trí của một học sinh trung học như tôi. đọc thêm...

Bộ Tột Cùng Hạnh Phúc (Arundhati Roy) – Làm Sao Để Kể Một Câu Chuyện Tản Mác?

Nổi lên như một hiện tượng với tiểu thuyết “The God of Small Things” vào năm 1997 và đoạt luôn giải Man Booker cùng năm đó, Arundhati Roy được ca ngợi là một nhà văn với lối viết sắc sảo và lối nhìn đa diện về đất nước Ấn Độ nhiều màu sắc. Thế nhưng phải đợi đến tận 20 năm sau bất chấp sự chờ đợi của độc giả, thì cuốn sách thứ hai của bà mới ra đời, dù rất khác với cuốn tiểu thuyết đầu tay, “Bộ tột cùng hạnh phúc” vẫn khiến người đọc choáng ngợp với ngòi bút của bà về một đất nước Ấn Độ đầy mâu thuẫn và náo loạn. đọc thêm...